Trích đoạn – Quán trọ Hoa Diên Vỹ

Posted on 21/01/2009 bởi

3



Yoko Ogawa – nhà văn nữ nổi tiếng người Nhật từng được nhà văn Kenzaburō Ōe ca ngợi là “người có khả năng miêu tả những chuyển động tâm lý tinh tế nhất của con người trong những dòng văn dịu dàng mà sắc sảo“. Ogawa đã giành được nhiều giải thưởng văn học có uy tín như giải thưởng Akutagawa, giải thưởng Yomiuri, giải thưởng Tanizaki… Đồng thời, tác phẩm của bà cũng được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới, có tác phẩm đã được dựng thành phim.

Nhã Nam vừa xuất bản hai cuốn sách của bà Quán trọ Hoa diên vỹ (tác phẩm được dịch ra nhiều thứ tiếng nhất) và Nhật ký mang thai (được trao giải thưởng Akutagawa)… Dưới đây là một trích đoạn từ tác phẩm Quán trọ Hoa diên vỹ:

***

“Vừa thoáng nhìn nghiêng tôi đã nhận ra ngay. Lúc ấy tôi đang mua thuốc đánh răng ở hiệu tạp hóa. Tối đó tôi không nhìn được kỹ khuôn mặt người đàn ông, nhưng tôi nhận ra đường nét cơ thể người đang đứng dưới ánh đèn mờ của hiệu tạp hóa và bàn tay ấy. Người đàn ông đó đang lựa xà phòng giặt.

Người đàn ông phân vân một lúc lâu. Ông ta cầm lên tất cả các loại xà phòng giặt, soi nhãn mác và giá cả. Ông bỏ một bịch vào giỏ, nhưng sau đó chợt nhận ra gì đó, liền xem lại hướng dẫn rồi đặt trở về chỗ cũ. Ông chỉ chăm chăm vào chỗ xà phòng giặt. Cuối cùng thứ ông chọn là hàng rẻ nhất.

Tôi không hiểu nổi sao mình lại nảy ra ý định theo sau người đàn ông đó. Không phải vì tôi hiếu kỳ về chuyện xảy ra ở Hoa Diên Vỹ. Chỉ là, câu nói mà người đàn ông thốt ra vẫn còn vang vọng bên tai tôi. Dư âm của mệnh lệnh ấy khiến tôi bị hút lại gần ông ta.

Rời khỏi tiệm tạp hóa, người đàn ông vào một hiệu thuốc. Ông đưa ra một tờ giấy, hình như là đơn thuốc, rồi nhận lấy hai gói thuốc. Ông cho hai gói ấy vào túi áo khoác, rồi lại hướng về tiệm văn phòng phẩm cách đó hai cửa hiệu. Tôi đứng dựa vào cột đèn đường, len lén nhìn vào bên trong. Ông ta trao đổi rất lâu với người chủ tiệm, hình như đang nhờ sửa một cái bút máy, Ông tháo rời cả cái bút, rồi vừa chỉ vào từng bộ phận, ông ta hăng hái đặt vấn đề. Người chủ tiệm bối rối ra mặt, nhưng người đàn ông không quan tâm mà vẫn cứ thao thao. Tôi muốn nghe xem ông ta nói gì, nhưng tiếng nói không vọng đến chỗ tôi. Tôi chỉ thấy cuối cùng người chủ tiệm cũng miễn cưỡng gật đầu.

Sau đó người đàn ông đi dọc bờ biển về hướng Đông. Trời nóng vậy mà ông ta mặc áo vest thắt cà vạt nghiêm chỉnh, lưng duỗi thẳng, và cứ rảo bước về phía trước. Tay trái ông xách túi ni lông đựng xà phòng giặt. Túi áo khoác phồng lên vì hai gói thuốc. Thỉnh thoảng túi xà phòng của ông đụng phải những người đi ngược chiều, nhưng chẳng ai thèm ngoái nhìn. Chỉ có mình tôi đang nhìn ông ta. Cảm thấy như vậy càng khiến tôi bị cuốn vào cuộc chơi kỳ lạ này.

Phía trước đồng hồ hoa trên quảng trường có một cậu con trai trạc tuổi tôi đang chơi phong cầm. Không biết có phải vì nhạc cụ cũ quá, hay là do kỹ thuật chơi đàn của cậu ta mà tôi chỉ nghe được một giai điệu yếu ớt buồn buồn.

Người đàn ông dừng lại, lắng nghe một hồi lâu. Mọi người chỉ thoáng nhìn rồi lập tức lướt qua. Tôi đứng hơi xa một chút. Không vỗ tay, cũng chẳng yêu cầu gì, người đàn ông đứng lặng trong tiếng phong cầm. Cậu thiếu niên tiếp tục chơi. Sau lưng họ kim đồng hồ hoa đang dịch chuyển. Người đàn ông ném một đồng xu vào hộp đàn. Có tiếng keng nhè nhẹ. Cậu thiếu niên cúi người cảm ơn, nhưng người đàn ông không hề thay đổi nét mặt, ông im lặng quay lưng bước đi. Tôi cảm giác khuôn mặt cậu thiếu niên ấy có nét gì đó giống với bức tượng nơi đài phun nước ở sân trong.

Mình định bám theo ông ta đến đâu nữa đây? Những đồ mẹ dặn chỉ mới mua được có thuốc đánh răng. Tôi đâm lo lắng. Thế nào mẹ tôi cũng cáu là lúc khách sắp đến mà còn lề mề. Nhưng tôi không thể rời mắt khỏi lưng người đàn ông.

Người đàn ông đi vào phòng chờ trên bến du thuyền. Bây giờ ông ta định đi du thuyền chăng? – tôi nghĩ. Bên trong đầy các gia đình có trẻ con và các cặp tình nhân. Tàu đi một vòng quanh đảo F bé tẹo ngoài khơi, đỗ lại cầu cảng ở đó một lát, rồi quay lại trong khoảng ba mươi phút. Từ giờ đến chuyến sau vẫn còn hai mươi lăm phút nữa.

*

– Cô gái, sao lại bám theo tôi thế?

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng nói. Đầu tiên tôi cũng không nhận ra là mình đang bị hỏi. Vì xung quanh khá ồn ào, và cũng vì tôi không thể ngờ được điều đó. Một lúc sau cuối cùng tôi cũng nhận ra giọng người đã nói câu: “Câm mồm đi, con đĩ!” đang hướng về phía mình.

– Cô cần gì ở tôi à?

Tôi luống cuống lắc đầu.

Nhưng người đàn ông còn luống cuống hơn. Ông ta lúng túng chớp mắt, mỗi lần nói ông ta lại liếm môi. Tôi không thể nghĩ con người này và người đàn ông tối nọ đã ra một mệnh lệnh tuyệt vời đến nhường ấy ở Hoa Diên Vỹ lại là một.

– Cô là con gái bà chủ quán trọ phải không? – Người đàn ông hỏi.

– Dạ, đúng ạ. – Tôi cúi đầu trả lời.

– Hình như cô ngồi ở quầy lễ tân thì phải. Tôi
ã để ý cô suốt từ lúc ở hiệu tạp hóa.

Một nhóm học sinh tiểu học ồ ạt kéo vào, làm phòng chờ trở nên lộn xộn. Bị dòng người xô đẩy, chúng tôi phải nép vào cạnh cửa sổ.

Tôi lo lắng không hiểu ông ta sẽ đối xử với mình thế nào. Lúc đầu khi nhìn thấy người đàn ông, tôi cũng không nghĩ mình sẽ nói chuyện với ông ta. Dù tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ, tôi không biết mình nên nói gì, hay là im lặng thì hơn.

– Cô vẫn còn điều gì phàn nàn với tôi sao?

– Không, không, phàn nàn gì chứ ạ…

– Tôi xin lỗi vì chuyện hôm đó. Tôi đã làm phiền mọi người.

Thật lịch thiệp. Từ ngữ ông ta dùng không hề hợp với người đã bị ả đàn bà chửi rủa ở Hoa Diên Vỹ. Điều đó khiến tôi thêm bối rối.

– Xin đừng để ý những gì mẹ cháu nói. Bác cũng trả cho cháu quá đủ rồi.

– Thật là một đêm khủng khiếp.

– Mưa to kinh khủng…

– Đúng vậy. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại thành như thế nữa.

Chúng tôi nói những câu rời rạc, cụt ngủn.

Tôi nhớ ra là sau khi người đàn ông đi khỏi, tôi đã đem vứt cái xu chiêng vẫn bị vo tròn ở chỗ chiếu nghỉ. Nó màu tím, chỗ quả vú được trang trí lòe loẹt bằng ren và đường diềm. Tôi nhặt nó lên như nhặt xác động vật và cho vào thùng rác trong bếp.

Bọn trẻ nô đùa, chạy vòng quanh. Mặt trời vẫn chưa khuất bóng, vùng biển sáng lấp lánh trải rộng phía cửa sổ. Đảo F nổi trên mặt biển trông như tai người. Tôi thấy con tàu vòng hết phía cuối của đảo, đang hướng về phía này. Những con chim hải âu đậu trên các cọc cầu tàu.

Người đàn ông nhìn gần trông nhỏ con hơn tôi tưởng. Tầm vóc cũng chẳng hơn tôi là mấy, và từ vai xuống ngực không được vạm vỡ cho lắm. Mái tóc bị rối hôm ấy đã được vuốt ngay ngắn, nhưng phía sau đầu lộ ra hầu như toàn là da.

Khi câu chuyện ngắt quãng, cả hai cùng nhìn ra biển. Ngoài việc đó ra tôi không thể nghĩ nổi điều gì. Lúc người đàn ông nheo mắt vì chói nắng, khuôn mặt ông ta nhăn nhó như có bộ phận nào trên cơ thể bị đau vậy.

– Bác định đi du thuyền ạ? – Không chịu nổi sự im lặng, tôi lên tiếng trước.

– Ừ. – Người đàn ông trả lời.

– Dân ở đây không ai đi cái đó đâu. Từ nhỏ đến giờ cháu cũng mới chỉ đi có một lần.

– Vì tôi sống ở đảo F mà.

– Ở đó cũng có người sống ư?

– Ừ, nhưng cũng chỉ có vài người. Thế nên phải đi du thuyền để về nhà.

Tôi chỉ biết chuyện ở đảo có chi nhánh cửa hàng đồ bơi và nhà nghỉ dưỡng của công ty sắt thép, còn chuyện có người sống ở đó thì tôi không biết.

Trong lúc nói chuyện, người đàn ông lúc thì cuộn tròn lúc lại vân vê mũi cà vạt. Cái cà vạt trở nên nhăn nhúm. Thoáng chốc bóng du thuyền đã lớn dần. Bọn trẻ không thể chờ thêm được nữa, chúng bắt đầu xếp hàng ở chỗ lên tàu.

– Mình tôi cứ thế này mà xách túi của hiệu tạp hóa lên du thuyền cùng những người mang nào là máy ảnh, cần câu rồi ống thở.

– Sao bác lại sống ở một nơi bất tiện như thế?

– Tôi quen thế rồi nên cũng chẳng sao. Dù gì nghề của tôi cũng chỉ quanh quẩn ở nhà.

– Bác làm nghề gì ạ?

– Tôi là dịch giả tiếng Nga.

– Dịch…giả… Tôi nhắc lại một lần nữa những từ ấy.

– Lạ lắm à?

– Không ạ. Tại vì trước giờ cháu chưa từng gặp người nào làm nghề ấy nên cảm thấy hơi mới mẻ thôi.

– Suốt ngày ngồi trước bàn làm việc, giở từ điển để tra từ. Công việc chỉ có thế. Cô là học sinh cấp III à?

– Không ạ. Cháu học cấp III được nửa năm thì bỏ.

– Thế bây giờ cô bao nhiêu tuổi rồi?

– Mười bảy ạ.

– Mười bảy… Lần này người đàn ông lặp lại câu trả lời của tôi cứ như nó là một con số đặc biệt.

– Nhưng nghĩ lại cháu thấy đi du thuyền về nhà cũng tuyệt lắm chứ!

– Nhà tôi là một căn nhà nhỏ. Hồi xưa không biết ai đã dựng nó lên chứ không xây biệt thự. Nó ở phía hướng ra biển, chỗ có bến tàu. Nếu so đảo với hình cái tai, thì nhà tôi ở đúng chỗ này…

Người đàn ông ngẫm nghĩ, rồi chỉ vào chỗ gốc tai của mình. Tôi chăm chú nhìn chỗ ông chỉ vào. Cơ thể chúng tôi khẽ chạm nhẹ vào nhau. Ngay lập tức cả hai cùng cảm nhận được điều ấy. Tôi vội quay đi chỗ khác, còn người đàn ông cũng dịch ra.

Như thế lần đầu tiên tôi biết được tai người cũng già đi. Đó là một
miếng thịt nhăn nheo và nhờn nhợt.

Du thuyền trở lại trong tiếng còi rú. Bọn hải âu đậu trên cầu tàu đồng loạt bay lên. Dây xích chỗ cửa lên tàu được tháo xuống, phòng chờ vẳng tiếng phát thanh viên.

– Có lẽ tôi phải đi rồi. – Dịch giả thì thầm.

– Tạm biệt. – Tôi nói.

– Tạm biệt.

Ông ta cũng nói thế. Nhưng tôi cảm giác như chúng tôi đã nói với nhau câu nói quan trọng hơn là chỉ chào tạm biệt.

Từ cửa sổ tôi nhìn thấy người đàn ông đi trên cầu tàu và đang bị cuốn trong hàng người. Dù ông ta nhỏ con đến mấy tôi cũng lập tức phân biệt được bóng người mặc vest lẫn trong đám du khách. Giữa chừng ông ta ngoảnh đầu lại. Tôi vẫy tay dù thấy thật buồn cười khi làm điều này với một người không biết tên cũng chẳng có quan hệ gì. Ông ta cũng định vẫy trả, nhưng rồi lại ngượng ngùng đút bàn tay đang giơ lên vào túi áo. Tàu rú còi rồi rời bến.”

Advertisements