Thiên Môn Công Tử. Chương1(2)

Posted on 11/07/2011 bởi

2



“Được! Mỗi nhà mỗi hộ cử một nam đinh, lúc nào cũng phải mang theo binh khí bên mình, nghe thấy tiếng cồng lập tức chạy đến từ đường tập hợp, sẵn sàng ứng phó tất cả sự việc xảy ra. Thường ngày thì thay nhau tuần tra cảnh giới trong thôn.” Lạc Tông Hàn đang nói, đột nhiên ngoắc ngoắc tay bảo Lạc Văn Giai đang đứng ở đằng xa, “Văn Giai, cháu phụ trách ghi tên đăng ký cho mọi người. Nhà cháu ít nam đinh, cháu lại là tú tài, mấy chuyện múa đao đánh quyền đó không cần làm, chỉ cần phụ trách việc ghi chép lặt vặt là được.”

“Thúc công!” Lạc Văn Giai ấp a ấp úng nói, “Chuyện này, chuyện này… Cháu nghĩ tốt nhất là đi báo quan! Chúng ta tự tổ chức vũ trang, là phạm vào đại tội trong ‘Đại Minh Luật Lệnh’ đó.”

Lạc Tông Hàn ngẩn người, tức giận mắng: “Ngươi đúng thật là một tên tú tài, ngươi có biết rằng hạng võ lâm hào cường như Nam Cung thế gia, trong nhà ai ai cũng luyện võ, môn đồ, đệ tử không biết bao nhiêu, ‘Đại Minh Luật Lệnh’ sao không làm gì bọn họ? Thế gian này cá lớn nuốt cá bé, kẻ nào không có đao kiếm phòng thân thì chỉ có bị người ta hiếp đáp, mặc cho người ta chém giết thôi. Báo quan? Bây giờ kẻ làm quan nào không coi trọng tiền vàng hơn lý lẽ? Ta thấy ngươi đọc sách mà hồ đồ rồi, đến những chuyên nhân tình thế thái tối thiểu cũng không biết nữa. Được rồi! Việc này cũng không cần ngươi nữa, ngươi cứ an tâm đọc sách chuẩn bị thi cử đi, chỉ mong có ngày ngươi kiếm được nửa chức quan, Lạc gia chúng ta cũng không phải bị người ta ức hiếp nữa.”

Lạc Văn Giai còn muốn tranh luận, nhưng đã thấy Lạc Tông Hàn đang chỉ đạo mọi người đăng ký báo danh,  sắp xếp nhân thủ cảnh giới tuần tra, mọi người cũng chẳng thèm để ý đến một gã tú tài vô dụng như gã. Lạc Văn Giai đành rời khỏi từ đường, một mình về nhà. Từ đường cách nhà gã cùng khá xa, Lạc Văn Giai mượn ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn lồng, chân thấp chân cao đi về, vừa đi qua gốc cây đa trước cửa từ đường, bỗng nhiên không có gió mà chiếc đèn lồng tự nhiên phụt tắt, trước mắt tối om, liền ngay sau đó liền cảm thấy cơ thể mình bỗng nhiên bay bổng lên, cũng không rõ là đã bay lên bao nhiêu trượng, cuối cùng rơi xuống một chạc cây. Lạc Văn Giai dần dần thích ứng với bóng tối trước mắt, hoảng hồn nhìn xuống mới phát hiện mình đang ở trên cây đa, cách mặt đất đến vài trượng, không khỏi cả kinh thất sắc, vội luống cuống ôm chặt lấy cành cây, há miệng định kêu lên, thì bỗng thấy sau lưng tê rần một cái, trong miệng không thể phát ra được tiếng nào nữa.

“Mẹ nó! Không ngờ lão Lạc Tông Hàn này nói ngọt không nghe, sớm biết thế này ta đã giết hắn đầu tiên rồi!” Bên cạnh bỗng vang lên giọng nói khàn khàn bực bội, Lạc Văn Giai nhìn về phía ấy, mới nhận ra một  hán tử áo đen để tóc dài xoã vai, đang bám trên cây như con rắn, hai chân y quấn lấy một cành cây mọc nghiêng chĩa ra ngoài, ung dung quan sát tình hình trong từ đường. Tên hán tử đó thân thể gầy đét, sắc mặt đen xì, nếu không có đôi mắt sáng quắc kia, thì trong bóng tối cơ hồ khó mà nhìn thấy gương mặt của y được.

“Tam công tử đã dặn đi dặn lại, trước tiên không nên động đến Lạc Tông Hàn. Hắn ta là trưởng họ, chỉ cần hắn ta cúi đầu thì toàn bộ Lạc gia trang đã nằm trong tay chúng ta rồi. Tam công tử không muốn đối phó với từng nhà một, làm vậy rất phiền phức.” Phía sau lại vang lên một giọng nói ngọt ngào mềm mại, khiến gã nghe mà thấy vành tai ngưa ngứa, toàn thân muốn mềm nhũn ra. Lạc Văn Giai ngoảnh đầu lại nhìn, mới phát hiện một bạch y nữ tử đang lười biếng nằm trên một chạc ba, đôi chân thon dài mềm nhũn quấn vào cành cây, như thể một con rắn trắng đang nghỉ ngơi trên cây, còn cổ của gã thì đang bị đôi bàn tay như đoá hoa lan của ả ta xách ngược lên.

Hán tử áo đen cuộn người, nhẹ nhàng chuyển lên chạc ba, lạnh lùng lừ mắt nhìn Lạc Văn Giai, đoạn bất mãn cằn nhằn với nữ tử áo trắng: “Ngươi đưa hắn lên đây làm gì?”

Bạch y nữ tử cười khẩy đáp: “Ta định hỏi hắn xem, rốt cuộc Lạc Tông Hàn có kế hoạch gì?”

“Còn hỏi làm gì?” Hán tử áo đen không vừa ý “hừ” khẽ một tiếng, nói: “Bọn thôn phu ở chốn hoang dã này có kế hoạch gì uy hiếp được Hắc Bạch Song Xà chúng ta chứ?”

“Cẩn tắc vô áy náy!” Nữ tử áo trắng nói đoạn, quay đầu Lạc Văn Giai lại nhìn rồi cười hì hì nói, “Thì ra là một gã thư sinh anh tuấn, xem cách ăn mặc, chắc còn là tú tài nữa phải không? Nói cho tỷ tỷ biết, rốt cuộc Lạc Tông Hàn đang làm cái trò gì trong kia?” Nói đoạn tát vào miệng Lạc Văn Giai một cái, lúc đó Lạc Văn Giai mới thấy bớt bị bí hơi và dễ thở hơn rất nhiều, cổ họng cũng không còn bị chặn nói không ra tiếng nữa.

Nhờ ánh trăng mờ mờ, Lạc Văn Giai cũng miễn cưỡng nhìn rõ được gương mặt của nữ tử áo trắng ấy. Chỉ thấy ả ta niên kỉ dường như không lớn lắm, nhưng trong ánh mắt lại toát lên một vẻ phong trần từng trải. Một đôi lông mày lá liễu, mắt hạnh, mũi miệng đều rất xinh đẹp, hai bên má còn có một đôi lúm đồng tiền rất sâu. Nếu sắc mặt ả không trắng bệch đến độ khiến người ta phát sợ, thì cũng có thể coi là hạng mỹ nữ xinh đẹp như hoa. Tuy không biết tên họ, song qua lời đối thoại hồi nãy của hai người, Lạc Văn Giai cũng đoán ra được ả ta nhất định là Bạch Xà trong Hắc Bạch Song Xà. Lúc này thấy ả đang nửa như cười nửa như không cười nhìn chằm chằm vào mình, Lạc Văn Giai lập tức rướn cổ lên nói: “Không nói cho các người! Ngươi đừng hòng bức ép ta!”

“Ồ! Thì ra là một nam tử hán thà chết không khuất phục!” Ả ta bật cười khúc khích, khẽ nâng cằm Lạc Văn Giai lên cười hỏi: “Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Không phải việc của ngươi!” Lạc Văn Giai đã vượt qua được nỗi sợ hãi ban đầu, dần dần lấy lại bình tĩnh, không ngừng vắt óc nghĩ kế thoát thân, nhưng thuỷ chung vẫn không nghĩ ra được cách nào, chỉ còn biết cố gắng kéo dài thời gian.

“Đừng phí sức nữa!” Gã hán tử áo đen trườn đến bên Lạc Văn Giai như con rắn, đưa tay lên, “Cho hắn một nhát là xong, đằng nào ngày mai chúng ta cũng phải giết người.”

“Đợi đã!” Nữ tử áo trắng nắm lấy tay tên áo đen kia ngăn lại nói: “Tam công tử dặn mỗi ngày chỉ được giết một người. Mục đích không phải là giết người, chủ yếu là bắt người trong Lạc gia trang phải chuyển đi.”

Tên hán tử áo đen lại hừ nhẹ một tiếng, lạnh lùng nói: “Hừm! Ta thấy con rắn dâm đãng ngươi lại nổi tà ý rồi phải không? Cẩn thận rồi làm hỏng việc chính, xem ngươi ăn nói thế nào với tam công tử?”

“Câm miệng!” Nữ tử áo trắng quát một tiếng rồi đẩy về phía tên hán tử áo đen một chưởng. Y vộixuất thủ đón chiêu, hai người một trắng một đen, xuất thủ nhanh như điện chớp, trong một thoáng nhìn tựa hai con rắn đang quần thảo trên tán cây. Sau mấy chiêu, hán tử áo đen nhảy đột nhiên nhảy ngược ra, bám trên một cành cây cách đó chừng trượng, hai mắt sáng quắc nhìn trừng trừng nữ tử áo trắng thủ thế, dường như có vẻ rất kiêng dè ả ta.

Tranh thủ một thoáng hai người kia phân tâm, Lạc Văn Giai bất ngờ hướng về phía từ đường kêu lớn: “Cứu mạng! Mau đến cứu ta với!”

Mọi người trong từ đường nghe thấy tiếng kêu cứu ùn ùn kéo ra, trong chớp mắt đã bao vây chặt cây đa cổ thụ. Tuy cây đa này đứng trơ trọi phía trước từ đường, nhưng thân cây to đến bốn người ôm không xuể, tán lại rộng như một chiếc ô khổng lồ, nên những người ở trên cây hoàn toàn khuất lấp, lại thêm trời đang tối nên mọi người nhất thời cũng không thể nhìn thấy chỗ Hắc Bạch Song Xà ẩn nấp.

“Mẹ nó! Chỉ hận không thể cho thằng tiểu tử này một nhát!” Hắc Xà chửi rủa, hai mắt nhìn Lạc Văn Giai như muốn toé lửa, khiến gã sợ quá vội nhắm tịt mắt lại, không dám kêu cứu tiếng nào nữa.

“Thôi! Chúng ta đi thì hơn, không nên đối mặt với bọn chúng.” Nói đoạn, nữ tử áo trắng lại véo vào má Lạc Văn Giai một cái rồi khẽ cười nói: “Lạc công tử đứng cho vững nhé, cẩn thận kẻo ngã xuống, hôm khác tỷ tỷ lại đến thăm ngươi.”

Nói rồi nữ tử áo trắng vung tay một cái, trên tay đã có thêm một sợi nhuyễn tiên dài mấy trượng, khẽ hất nhẹ một cái, đã quấn vào một cành cây ở phía xa, thân hình nhẹ nhàng đu lên, ung dung lướt đi mấy trượng giữa tán cây tựa như con linh xà, rồi ở trên không thu roi về, cong mình lại, mượn lực quán tính lăng không bay đi thêm mấy trượng nữa, nhẹ nhàng đáp xuống nóc từ đường.

Hắc Xà cũng làm y như vậy phóng về phía từ đường, có điều rõ ràng y không được nhẹ nhàng khinh khoái như Bạch Xà, chưa lướt tới từ đường, người y đã bắt đầu trầm xuống. Chỉ thấy y ở trên không trung vung roi về phía trước, vừa khéo quấn vào ngọn roi của Bạch Xà vung tới, mượn lực ấy mà vượt qua khoảng cách mười mấy trượng đáp xuống nóc từ đường.

Lạc Văn Giai há miệng trợn mắt nhìn cảnh tượng ấy, cơ hồ không dám tin là con người có thể linh hoạt như linh xà như vậy, giây lát sau gã mới lấy lại tinh thần, chỉ vào chỗ hai người kia vừa đáp xuống kêu lớn: “Bọn chúng ở kia , bọn chúng ở trên mái từ đường!”

Mọi người ở dưới gốc cây nghe thấy tiếng Lạc Văn Giai, vội nhìn về từ đường, nhưng sao còn thấy được bóng dáng Song Xà đâu nữa?

Chúng nhân mỗi người một tay một chân cứu Lạc Văn Giai trên cây xuống, nghe gã kể lại mọi chuyện vừa xảy ra, người nào người nấy đều bán tín bán nghi, từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, họ cũng chưa từng nghe nói đến hạng kỳ nhân như Hắc Bạch Song Xà bao giờ cả. Chỉ có Lạc Tông Hàn sắc mặt hết sức nặng nề, lầm bẩm nói với mọi người: “Giang hồ rộng lớn, người tài nhiều khôn kể xiết. Nếu như đúng như Văn Giai nói, đôi nam nữ ấy là dị nhân được Nam Cung Phóng mời đến đối phó với chúng ta, e rằng Lạc gia trang gặp phải kiếp nạn rồi!”

“Thúc công, hay là đi báo quan.” Lạc Văn Giai vội nói.

“Báo quan? Những gì cháu vừa kể không bằng không cứ, ai sẽ tin đây? Trừ khi chúng ta bắt được đôi nam nữ kia, bằng không thì chẳng thể nào tố cáo được Nam Cung Phóng.” Nói rồi Lạc Tông Hàn quay lại dặn dò mọi người: “Từ đêm nay, chúng ta nhất định phải tăng cường cảnh giác, đặc biệt lưu ý đến những chỗ ẩn mật như rừng cây, mái nhà. Mỗi nhóm mười người, tuyệt đối không được hành động đơn độc.”

Mọi người đồng thanh đáp ứng, rồi lần lượt cáo từ về nhà. Lạc Văn Giai thấy ý kiến của mình không được coi trọng, cũng đành ủ rũ đi về trong sự bảo vệ của mọi người.

Suốt một đêm không có việc gì, trời vừa tảng sáng Lạc Văn Giai lại nghe thấy tiếng cồng triệu tập từ phía từ đường. Gã vội vàng chạy đến, liền thấy mấy chục người trong họ đã tập trung cả bên trong từ đường, người nào người nấy nét mặt nặng nề, còn trưởng họ Lạc Tông Hàn lại càng ủ dột u ám, chỉ trong một đêm mà dường như đã già đi rất nhiều. Giữa từ đường đặt một xác chết, Lạc Văn Giai nhận ra đó là một tráng hán rất khoẻ mạnh trong thôn, chẳng ngờ vừa sáng sớm đã lăn đùng ra chết  bất minh bất bạch ngay trong nhà mình.

“Sáng sớm tôi dậy cho lợn ăn, làm cơm sáng xong, liền đi gọi chồng dậy, lúc đấy mới phát hiện y đã… Tối hôm qua vẫn còn khoẻ, ai ngờ …” Một thiếu phụ đang quỳ khóc lóc bên xác chết, sắc mặt ngoài sự đau thương, còn đầy nét kinh hoàng sợ hãi. Cũng chẳng trách, người bên cạnh mình đột nhiên chết đi mà chẳng hiểu vì sao, vậy mà mình lại chẳng hay biết gì, dù là ai cũng cảm thấy sợ hãi.

Chúng nhân ngơ ngác nhìn nhau, không nói được câu nào, cuối cùng tất cả đều hướng ánh mắt về phía trưởng họ Lạc Tông Hàn. Chỉ thấy lão vân vê bộ râu, đảo mắt nhìn quanh một vòng, đoạn nói: “Ta đã tìm ngõ tác khám nghiệm tử thi nhưng cũng không thấy có vết thương nào, cũng chẳng thấy dấu hiệu trúng độc, dù có báo quan thì cũng chỉ được coi là chết bất đắc kỳ tử mà thôi. Xem ra việc này đã vượt ra khỏi khả năng giải quyết của chúng ta rồi, vậy nên sáng sớm nay ta đã sai nhi tử đi mời quán chủ Dương Châu võ quán, Thiết Chưởng Chấn Giang Nam Đinh Kiếm Phong đại danh đỉnh đỉnh rồi. Đinh quán chủ vốn có tiếng hiệp nghĩa, năm xưa ông ấy một mình đánh chết Thái Hành Thập Tam Lang, từng bị nội thương nghiêm trọng, chính ta đã cõng ông ấy vượt qua ba dãy núi tìm danh y mới kịp thời cứu được, tính ra thì thì ông ấy vẫn nợ ta một món ân tình. Nếu được Đinh quán chủ tương trợ, chúng ta nhất định đối phó được với Hắc Bạch Song Xà.”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhao nhao giơ ngón tay cái lên khen Lạc Tông Hàn: “Không ngờ khi xưa trưởng họ cũng từng hành hiệp trượng nghĩa như vậy, thật khiến đám hậu nhân chúng cháu kính ngưỡng vạn phần.”

Tiếng nói vừa dứt, liền nghe bên ngoài có tiếng vó ngựa, kế đó một người đứng cảnh giới bên ngoài từ đường kinh hãi hô lên: “Là Lạc đại ca! Lạc đại ca đã về!”

“Lạc đại ca” mà người đó gọi chính là con trai lớn của Lạc Tông Hàn. Nghe thấy tiếng kêu cuống quýt kinh hoảng ấy, Lạc Tông Hàn vội lao ra đón, liền trông thấy một con ngựa gầy chở con trai mình trên lưng đang đi chầm chậm đến rồi đứng lại trước cửa từ đường. Trên yên ngựa, nhi tử của lão đang nằm phục trên lưng ngựa bất động, tựa hồ như đang say ngủ.

“A Long!” Lạc Tông Hàn hét gọi tên con trai, cuống cuồng bước lên xem rõ sự tình. Được mọi người trợ giúp, rốt cuộc lão cũng đưa được con trai xuống, đặt nằm dưới đất, khi đó mới phát hiện, A Long vẫn còn thở thoi thóp, nhưng hai mắt đã nhắm nghiền, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.

“Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại đến nông nỗi này?” Lạc Tông Hàn đưa mắt nhìn quanh. Một người trong họ vội báo cáo: “Lạc đại ca cưỡi ngựa đi chưa đầy một tuần hương, thì đã bất tỉnh nhân sự quay lại, cứ như trúng tà vậy.”

Trong đôi mắt Lạc Tông Hàn ánh lên lửa giận kinh người, đột nhiên xách Cửu hoàn đại đao xông ra khỏi từ đường, hướng về phía hư không quát lên: “Hắc Bạch Song Xà! Có bản lĩnh thì ra đây quang minh chính đại lấy cái đầu trên cổ Lạc Tông Hàn ta, nấp trong bóng tối ám hại người vô tội, anh hùng cái nỗi gì chứ?”

Nhưng chỉ có mấy con quạ bị tiếng thét của Lạc Tông Hàn làm sợ hãi, kêu lên “quạ quạ” rồi bay đi một quãng xa. Bốn bề xung quanh ngoài tiếng chim kêu thì chẳng còn âm thanh nào khác. Lạc Tông Hàn đứng mắng chửi một hồi  mà không ai đáp lại, cuối cùng đành hậm hực quay vào từ đường, gọi người đưa đứa con đang bất tỉnh nhân sự đi tìm đại phu chữa trị.

Hôm đó Lạc gia trang đã phải trải qua một ngày trong sự kinh khủng và bất lực. Đến buổi hoàng hôn ngày hôm sau thì lại có tin dữ, con trai đang hôn mê bất tỉnh của Lạc Tông Hàn cuối cùng cũng không chữa được mà vong mạng. Xem ra Hắc Bạch Song Xà đã tính sẵn thời cơ, không những không vi phạm lời hứa một ngày giết một người, mà còn không cho bất cứ một ai rời khỏi Lạc gia trang.

Ánh đèn lồng vàng vọt chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của Lạc Tông Hàn, chỉ qua có một đêm mà lão đã trông già đi cả chục tuổi, đảo mắt một vòng nhìn nét mặt kỳ vọng của chúng nhân, lão chậm dãi nói: “Xem ra chỉ còn cách đích thân ta đi Dương Châu một chuyến, nhân bây giờ trời đã tối, ta đi cả đêm thì sớm ngày mai là đến Dương Châu. Chỉ cần có Đinh quán chủ ra tay trợ giúp là Lạc gia trang ta có thể bình an rồi.”

Nói đoạn lão cầm cây cửu hoàn đao đảo mắt một vòng nhìn người trong họ tộc, đang định hiên ngang bước ra cửa, bỗng thấy Lạc Văn Giai bước ra khỏi đám đông, đứng chắn ngang lối đi của lão. Nhìn vẻ mặt ủ ê của gã, Lạc Tông Hàn bất giác cố làm ra vẻ thoải mái cười nói: “Văn Giai, cháu không cần lo lắng. Thúc công ngày trước cũng từng bôn tẩu trên giang hồ, thanh cửu hoàn đao này cũng từng uống máu không ít bọn tiểu nhân tặc tử. Nếu như gặp Hắc Bạch Song Xà cản đường, dù thúc công không đánh lại được hắn, thì thoát thân cũng không phải vấn đề gì lớn cả.”

Lạc Văn Giai ngập ngừng nói nhỏ: “Thúc công, tuy lão nhân gia anh hùng không kém gì năm xưa, nhưng nếu để cháu bí mật đi một đường khác đến Dương Châu, có phải càng chắc chắn hơn không?”

Lạc Tông Hàn nhìn vào khoảng không, hồi lâu không nói gì. Tuy ban nãy lão nói hết sức ung dung, nhưng trong lòng cũng tự biết rằng nếu mình bị Hắc Bách Song Xà ngăn cản, một chút công phu thiển bạc ấy căn bản không thể tự bảo vệ được bản thân, nếu để Lạc Văn Giai bí mật đi đường khác đến Dương Châu, đó cũng là một cách vạn vô nhất thất. Nghĩ đến đó, lão bèn móc trong ngực ra một miếng ngọc bội đưa cho Lạc Văn Giai nói: “Đây là tín vật năm đó Đinh quán chủ trao cho thúc công, ông ấy từng nói với ta, nếu gặp nguy nan, chỉ cần cho người đưa tín vật này đến gặp ong ấy, thì cho dù có phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng, sống chết ông ấy cũng không từ. Thúc công chẳng phải hạng người thi ân để chờ báo đáp, trước nay chưa bao giờ nghĩ đến việc dùng miếng ngọc bội này. Nhưng hôm nay Lạc gia trang gặp nạn, đành phải đến cầu ông ấy giúp vậy. Khi gặp Đinh quán chủ, cháu chỉ cần đưa viên ngọc này ra, ông ấy sẽ tự biết nên làm thế nào.”

“Thúc công yên tâm! Cháu sẽ không làm người thất vọng đâu!” Lạc Văn Giai nói rồi nhận lấy miếng ngọc cất kỹ vào trong ngực áo. Lạc Tông Hàn hài lòng gật gật đầu, vỗ vai Lạc Văn Giai nói: “Cháu hiểu biết nhiều, lại biết nói năng biện bác, cũng chỉ có cháu đưa tin thì ta mới yên tâm được. Thúc công sẽ đi đường lớn đánh lạc hướng Hắc Bạch Song Xà, cháu hãy dùng đường thuỷ đi thâu đêm tới Dương Châu. Tính mạng mấy chục người trong Lạc gia trang đều đặt lên vai hai chúng ta đó!”

“Dạ!” Lạc Văn Giai gật mạnh đầu, tuy tay chân trói gà không chặt, nhưng trong lòng gã, vẫn dâng trào lên một bầu nhiệt huyết.

Sau khi trời tối hẳn, Lạc Tông Hàn đốt đuốc dong ngựa ra đường lớn hướng về phía Dương Châu, cùng lúc đó, Lạc Văn Giai cũng cáo biệt thân mẫu, bí mật lên thuyền chèo nhỏ đi xuôi dòng, ngược với hướng đi của Lạc Tông Hàn. Gã muốn an toàn rời khỏi Lạc gia trang rồi mới đi đường vòng tới Dương Châu.