Thiên Môn Công Tử. Chương2 (1)

Posted on 12/07/2011 bởi

0



II. Cạm bẫy

Dương Châu vốn là một cảng thông thương lớn, đô hội phồn hoa như thế, ở Giang Nam cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ở vùng thương gia cự phú qua lại nhiều không kể xiết này, tự nhiên cũng không thể thiếu được võ lâm cao thủ ở các môn các phía. Của cải lúc nào cũng cần võ lực bảo vệ, bởi thế, ở Dương Châu này, số lượng võ quán của các lưu phái khác nhau nhiều không đếm xuể, tuyệt đối không ít hơn số các tiệm gạo trong thành. Trong vô số các võ quán cạnh tranh kịch liệt ấy, có một võ quán sinh ý hưng vượng, tiếng tăm lẫy lừng, người người đều biết, chính là “Dương Châu võ quán” đã nức tiếng Dương Châu mấy chục năm nay. Danh vọng ấy quá nửa đều nhờ vào đôi thiết chưởng của quán chủ Đinh Kiếm Phong, cùng với vô số sự tích hành hiệp thiên hạ của lão năm xưa.

Ngày hôm đó, cũng như mọi ngày, Đinh Kiếm Phong đang đốc thúc các đệ tử trong quán luyện võ, thì thấy một đệ tử cầm một miếng ngọc bội vội vã chạy đến bẩm báo: “Quán chủ, có một người trẻ tuổi nói mình được Lạc Tông Hàn uỷ thác đến xin quán chủ giúp đỡ, đây là tín vật của y.”

“Lạc Tông Hàn?” Đinh Kiếm Phong giật mình, cầm lấy miếng ngọc bội xem, nét mặt lập tức lộ vẻ kinh ngạc mừng rỡ, vội nói với tên đệ tử đó: “Mau mau mời y vào!”

Lạc Văn Giai được một đệ tử dẫn vào trong đệ nhất võ quán danh chấn Giang Nam, chỉ thấy các đệ tử đều đang luyện tập võ công. Trong quán, đao quang kiếm ảnh, tiếng người hò hét vang lên liên miên bất tuyệt. Có hai đệ tử đang tỷ võ, quyền đến cước đi đều thập phần hiểm ác; một người khác đang luyện đao một mình, lưỡi đao rít lên trong không khí, nghe rùng cả mình; một đệ tử đã lớn tuổi được các sư huynh đệ cổ vũ, đột nhiên hét lên, một chưởng chặt xuống làm tấm đá xanh vỡ tung toé… Lạc Văn Gia chỉ biết há mồn trợn mắt đứng nhìn, đây là một thế giới hoàn toàn mới mẻ mà gã chưa từng tiếp xúc bao giờ, một thế giới khiến người ta ngất ngây ngưỡng mộ.

Một lão già áo nâu thân hình cao lớn khoẻ mạnh có mấy đệ tử đi đằng sau bước tới đón gã, đám đệ tử đang luyện võ vội thu thế chắp tay thi lễ với lão ta, lão già đưa tay làm hiệu cho mọi người tiếp tực luyện tập, sau đó quay sang nói với Lạc Văn Giai: “Chàng trai trẻ, là cậu mang miếng ngọc này đến phải không? Xin hỏi cậu là người như thế nào với Lạc Tông Hàn?”

“Người là thúc công của cháu!” Lạc Văn Giai vội đáp.

“Thì ra là cháu trai của ân công!” Nét mặt lão già lộ vẻ vui mừng, cao giọng nói: “Lão phu chính là Đinh Kiếm Phong, hiền điệt, mời vào trong nói chuyện!”

Lạc Văn Giai nghe vậy, vội chắp tay bái lạy, nói: “Đinh quán chủ! Xin lão nhân gia người cứu lấy Lạc gia trang !”

“Hiền điệt làm gì vậy?” Đinh Kiếm phong vội đỡ Lạc Văn Giai đứng lên, “Có chuyện gì đi vào trong rồi từ từ nói. Ta mang ơn cứu mạng của thúc công cháu, có chuyện gì to lớn lão phu cũng quyết không từ chối.”

Hai người đi vào phòng trong, sau khi nghe hết nguyên nhân Lạc Văn Giai đến xin trợ giúp, sắc mặt Đinh Kiếm Phong không khỏi trở nên nghiêm trọng, một lúc sau mới hỏi: “Thế thúc công cháu nay sao rồi?”

Lạc Văn Giai buồn bã cúi đầu: “Khi cháu ra khỏi thôn theo đường thuỷ,  từng nghe thấy ở đường lớn đầu thôn, tiếng thúc công mắng chửi, hiển nhiên là thúc công đã thu hút sự chú ý của Hắc Bạch Song Xà để cháu đi an toàn. Sợ rằng người đã…”

Đinh Kiếm Phong thở dài não nuột, vỗ nhẹ vào vai Lạc Văn Giai nói: “Cháu yên tâm, nếu thúc công cháu không may chết trong tay Hắc Bạch Song Xà, lão phu nhất định sẽ thay cháu lấy mạng hai tên súc sinh đó. Nhưng…”

Thấy Đinh Kiếm Phong ngập ngừng giữa chừng, Lạc Văn Giai vội hỏi: “Nhưng sao cơ? Xin Đinh Quán chủ cứ nói?”

Đinh Kiếm Phong do dựng nói: “Nếu như Nam Cung thế gia trả giá hợp lý, ta thấy… cháu nên khuyên thúc công cháu đem bán ruộng đất của Lạc gia cho Nam Cung Phóng đi.”

“Sao cơ?” Lạc Văn Giai tái mặt, “Lạc gia trang vốn là sản nghiệp của tổ tiên để lại cho hậu thế, nhà cháu đời đời đều sinh sống tại đó, đó không chỉ là cơ nghiệp để người họ Lạc dựa vào sinh sống, mà cũng là phần mộ tổ tiên của Lạc gia, làm sao có thể đem bán? Nếu như thúc công muôn bán, lẽ nào còn cần cháu phải đến đây xin quán chủ giúp đỡ? Quán chủ nói như vậy, có phải là vì Nam Cung thế gia quyền cao thế mạnh, ngay cả Thiết Chưởng Chấn Giang Nam cũng không dám đụng tới?”

Đinh Kiếm Phong nghẹn lời, lắc đầu cười khổ: “Quyền cao thế mạnh? Người thường sao có thể hiểu được hết hàm ý thực sự của mấy chữ đó?” Nói đoạn lão bèn thuận tay chỉ ra xung quanh, “Hiền điệt, cháu thấy võ quán của ta có thể xem là bề thế không?”

Lạc Văn Giai gật đầu: “Trước khi đến đây, chưa bao giờ cháu nghĩ rằng Dương Châu võ quán lại to lớn thế này, quả nhiên không hổ là Giang Nam đệ nhất võ quán.”

“Nhưng đây chỉ là một sản nghiệp không quan trọng lắm của Nam Cung thế gia,” Đinh Kiếm Phong lắc đầu thở dài, “Tất cả mọi thứ ở đây từ cây cỏ, cho đến các võ sư trong võ quán đều thuộc về Nam Cung thế gia. Lão phu mang danh là quán chủ nhưng thực chất chỉ là một kẻ nhàn rỗi được Nam Cung thế gia nuôi, chỉ cần họ muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể khiến lão phu phải cuốn gói ra đi. Trong thành Dương Châu này, cơ hồ như một nửa sản nghiệp là thuộc về họ Nam Cung, có nói họ phú khả địch quốc cũng không có gì là khoa trương. Không những thế, Nam Cung thế gia còn trên kết giao quyền thần, dưới thu nạp đủ hạng tam giáo cửu lưu, ở Giang Nam này, tất cả các bang hội lớn nhỏ đều ít nhiều có qua lại với Nam Cung thế gia, ngay cả quan phủ địa phương cũng phải nhìn sắc mặt họ mà hành sự, nói họ là hoàng đế một phương cũng không quá chút nào. Trong một trăm dặm quanh Dương Châu này, háu có thể chống đối quan phủ nhưng tuyệt đối không thể đối đầu với Nam Cung thế gia, đó là thường thức để sinh tôn ở đây đó.”

Lạc Văn Giai đứng lặng người, một lúc sau mới chua chát nói: “Rõ rồi! Đường đường Thiết Chưởng Chấn Giang Nam Đinh quán chủ, chẳng qua cũng chỉ là một một… của Nam Cung thế gia, tại hạ không dám nhờ quán chủ giúp đỡ nữa. Cáo từ!”

“Hiền điệt muốn đi đâu?”

“Không dám làm Đinh quán chủ lao tâm, dẫu ở Dương Châu này Nam Cung thế gia có thể một tay che trời, nhưng tại hạ nghĩ ở dưới gầm trời này, thế nào cũng có nơi tay họ không che tới! »

Nhìn Lạc Văn Giai hiên ngang đi ra, Đinh Kiếm Phong do dự giây lát, đột nhiên nghiến răng chạy theo gọi: “Hiền điệt chờ chút! Lão phu nhất định không để ân công thất vọng!” Nói đoạn, lão đã không nói không rằng, nắm lấy cánh tay Lạc Văn Giai đi ra cửa trong ánh mắt kinh ngạc của các đệ tử.

Xe ngựa lộc cộc lăn bánh đi qua nửa thành Dương Châu, cuối cùng dừng lại trước của một phủ đệ trang nhã cổ kính. Lạc Văn Giai theo Đinh Kiếm Phong xuống xe, đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy tường bao quanh phủ đệ đã loang lổ, cửa lớn ảm đạm, hai con sư tử đá trước phủ cũng bị rêu xanh bám đầy. Tuy nhìn thì có vẻ cũ kỹ, nhưng ngược lại cũng toát lên một sự uy nghiêm và từng trải trầm tích qua nhiều năm tháng.

“Đây là đâu?” Lạc Văn Giai nghi hoặc hỏi, vừa nói hết câu thì nhìn thấy  trên bức hoành phi treo khuất bên dưới mái hiên có mấy chữ đại tự, nét bút cổ phác mà mạnh mẽ. Nam Cung Phủ Đệ.

“Lão phu đưa cháu đi gặp tông chủ của Nam Cung é gia,he Nam Cung Thuỵ, dù sao y cũng ít nhiều cũng nể cái mặt già này của ta.” Đinh Kiếm Phong nói rồi đi lên gọi cửa. Lạc Văn Giai vốn không muốn đi cầu xin người của Nam Cung thế gia nhưng thấy Đinh Kiếm Phong rất thành khẩn, gã cũng không tiện làm đối phương mất hứng.

Hai cánh cửa nặng nề hé mở trong tiếng kêu kẽo kẹt, rồi một lão già thò đầu ra, thấy Đinh Kiếm Phong đứng ngoài cửa, không khỏi thoáng ngẩn ra nói: “Đinh quán chủ!”

“Phúc bá! Lão phu có việc gấp muốn cầu kiến Nam Cung tông chủ, cảm phiền lão thông báo giùm một tiếng.” Đinh Kiếm Phong vội đưa hai tay bái chào.

“Có thiệp mời hay bái thiếp không?” Lão già hỏi.

“Ta đi vội, không chuẩn bị bái thiếp.” Đinh Kiếm Phong vừa nói vừa đặt vào tay lão già một đĩnh bạc. Lạc Văn Giai kinh ngạc nhận ra, đĩnh bạc đó phải trên dưới mười lạng, đủ cho một gia đình nghèo hèn tiêu dùng trong nửa năm. Ai ngờ lão già kia chẳng buồn để ý, chỉ thuận tay nắn nắn đĩnh bạc, ra vẻ khó khăn nói: “Đinh quán chủ, ngài cũng biết quy định nhà chúng ta rồi đấy, nếu không có thiệp mời hay bái thiếp, dẫu là tri phủ Dương Châu đến, tông chủ cũng nhất loạt không tiếp.”

“Thế nên mới phiền Phúc bá nói giùm ta.” Đinh Kiếm Phong vội chắp tay lại, nét mặt khẩn thiết, hoàn toàn không còn khí khái lúc trước nữa.

Lão già thở dài một tiếng, nhận lấy đĩnh bạc nói: “Cũng phải là người có thể diện như Đinh quán chủ đây, lão nô mới dám đi nói hộ ngài. Nếu phải người khác, có đem cho lão cả núi vàng, lão nô cũng không dám phạm vào quy định.” Nói đoạn lão bỏ lại Đinh Kiếm Phong và Lạc Văn Giai, đi thẳng vào trong.

Đinh Kiếm Phong thở phào, yên tâm đứng ngoài cửa đợi. Lạc Văn Giai thấy vậy, không nén nổi nói: “Lão Nam Cung Thuỵ này thật là kiêu căng, coi mình là hoàng đế không bằng?”

“Cháu đừng nói bậy!” Đinh Kiếm Phong vội chấn chỉnh, “Với địa vị của Nam Cung thế gia tại Giang Nam, dù là hoàng gia cũng chỉ thế mà thôi. Chốc nữa gặp mặt Nam Cung tông chủ, cháu tuyệt đối không được bất kính mà làm hỏng chuyện lớn của chúng ta đấy.”

Lạc Văn Giai đang muốn tranh luận, thì đã thấy lão già vừa nãy đang đi nhanh ra rồi nói với hai người: “Đinh quán chủ, tông chủ có lời mời.”

Hai người đi theo lão gia nhân ấy qua cổng lớn, qua giếng trời vào cửa thứ hai, rồi vòng qua một dãy hành lang quanh co khúc khuỷu, cuối cùng dừng lại trước một gian sảnh ở mé bên. Chỉ thấy một lão già dung mạo hoà nhã mặc áo tím từ trong phòng bước ra, chắp tay cười cười nói: “Đinh quán chủ, không biết cơn gió nào đưa vị khách hiếm như ngài ghé qua đây vậy?”

Đinh Kiếm Phong vội tiến lên hai bước chắp tay chào đáp lễ: “Đinh mỗ mạo muội đến gõ cửa, hy vọng là không quấy nhiễu Tông chủ thanh tu.”

“Đâu có, đâu có!” Nam Cung Thuỵ cười cười làm động tác mời vào. Sau khi vào phòng ba người chia ngôi vị khách chủ ngồi xuống lập tức có nha hoàn dâng trà thêm lên. Nam Cung Thuỵ đợi ả nha hoàn lui vào trong mới hỏi: “Không biết Đinh quán chủ bất ngờ đến thăm là có chuyện gì?”

Đinh Kiếm Phong vội đáp: “Nghe nói quý phủ đang thu mua một lượng lớn điền sản ở ngoại thành, trong đó bao gồm cả khu đất Lạc gia trang của hiền điệt đây, không biết là chuyện ấy thế nào?”

Nam Cung Thuỵ ngẩn người: “Không sai, việc đó lão tam đang thực hiện, thế sao?”

Đinh Kiếm Phong vội đáp: “Năm xưa, trưởng họ của Lạc gia trang Lạc Tông Hàn đã từng cứu mạng tiểu lão. Không biết Tông chủ có thể nể mặt cho ông ấy một con đường không?”

Nam Cung Thuỵ thoáng ngạc nhiên: “Đinh quán chủ sao lại nói vậy? Phải chăng lão tam cố ý ép giá nên việc mua bán không thành?”

“Không phải vấn đề giá tiền,” Đinh Kiếm Phong vội tiếp, “Lạc gia đời đời sinh sống tại đó, ân công của lão không nỡ bán đi tài sản tổ tiên để lại. Trộm nghĩ, Nam Cung thế gia có cả nghìn vạn mảnh ruộng đất phì nhiêu, cũng chẳng thiếu gì mảnh đất nghèo ở chân núi đó, thế mới hy vọng tông chủ thu lại mệnh lệnh.”

“Việc này thì khó rồi.” Nam Cung Thuỵ xua tay tỏ vẻ khó khăn, “Chúng ta hợp tác với Đường Môn xây dựng một trường đua ngựa ở bên ngoại ô. Ông cũng biết đấy, bên ngoài thành Dương Châu đa số là ruộng nước, không thì sông ngòi dày đặc, rất khó tìm được nơi nào có dải đất như ở đó. Hiện nay, suốt mười dặm vuông xung quanh Lạc gia trang chúng ta và Đường Môn đã bỏ ra hàng chục vạn lạng mua cả rồi, thế nào cũng không thể bỏ dở giữa chừng được đúng không?”

Đinh Kiếm Phong ngẩn người ra, không ngờ chuyên này lại can hệ lớn đến vậy, nhất thời cũng không biết phải giải quyết thế nào mới được. Lại nghe Nam Cung Thuỵ tiếp tục nói: “Hơn nữa việc này là chuyện hợp tác với Đường Môn, cứ coi như lão phu nể mặt quán chủ, bất chấp kế hoạch mà các thành viên gia tộc đã họp bàn đặt ra để thu hồi lại mệnh lệnh, thì Đường Môn cũng tuyệt đối không chấp nhận đâu.”

Đinh Kiếm Phong khó xử nhìn Lạc Văn Giai, định tiếp tục cầu tình Nam Cung Thuỵ, miệng mở ra nhưng chưa biết nói như thế nào cho phải, lại nghe thấy Nam Cung Thuỵ cười cười nói tiếp: “Có điều vì Đinh quán chủ đã có lời, lão phu không thể không nể mặt. Ta sẽ bảo lão tam tăng giá lên hai phần nữa, ông cũng phải giúp lão phu khuyên vị bằng hữu kia, để ông ấy hiểu rằng, chỗ đất ở Lạc gia trang ấy, chí chúng ta đã quyết, ngoài chuyện ấy ra thì mọi vấn đề đều dễ dàng thương lượng cả.”

Tuy giọng điệu của Nam Cung Thuỵ ôn hoà, nét mặt cũng rất nhã nhặn, nhưng Đinh Kiếm Phong vẫn nghe ra được sự quyết đoán của đối phương. Lão chỉ đành đưa ánh mắt nhìn về phía Lạc Văn Giai, hy vọng gã có thể hiểu được sự việc, không cố chấp giữ gìn Lạc gia trang nữa, mà tận dụng giá cao bán đất. Nào ngờ, Lạc Văn Giai bỗng đùng đùng đứng dậy, cung kính hành lễ đối với Đinh Kiếm Phong nói: “Đa tạ Đinh quán chủ giúp đỡ, cháu mãi mãi ghi nhớ đại ân đại đức của ngài!”

Đinh Kiếm Phong thở phào đang định nói đôi lời an ủi, thì thấy gã quay sang phía Nam Cung Thuỵ, ngang nhiên nói: “Nam Cung tông chủ, Lạc gia trang không phải là không thể mua được, chỉ là có một điều kiện mà thôi.”

“Điều kiện gì? Người nói luôn đi?” Nam Cung Thuỵ hỏi.

“Chỉ cần ngài bằng lòng đem mồ mả của Nam Cung thế gia đổi cho chúng ta, chúng ta sẽ lập tức rời đi!” Lạc Văn Giai lạnh lùng đáp.

Nụ cười của Nam Cung Thuỵ dần trở nên gượng gạo, nhưng y cũng không nổi giận, chỉ bình tĩnh đưa chén trà lên, hờ hững nói: “Tiễn khách!”

Đinh Kiếm Phong thấy vậy, sắc mặt đại biến, vội chắp tay thi lễ với Nam Cung Thuỵ nói: “Thiếu niên nói năng không biết nặng nhẹ, tông chủ đại nhân đại lượng, ngàn vạn lần xin chớ để trong lòng.”

Nam Cung Thuỵ mỉm cười nói: “Ta không chấp trẻ con đâu, Đinh quán chủ bất tất phải đa lễ.”

“Nam Cung Tông chủ, bây giờ ta xin thay mặt thúc công trả lời ông, Lạc gia trang cho dù chỉ còn lại một người cũng tuyệt đối không bán!” Lạc Văn Giai nói hết câu lập tức quay người bước đi, “Ta không tin trong trời đất này lại không còn vương pháp, ta không tin Nam Cung thế gia có thể một tay che trời!”

“Hiền điệt đợi đã!” Đinh Kiếm Phong thấy Lạc Văn Giai giận dữ bỏ đi, vội đưa tay bái chào Nam Cung Thuỵ rồi chạy đuổi theo ra cửa, đến đầu phố thì bắt kịp Lạc Văn Giai: “Hiền điệt, giờ cháu định đi đâu?”

Lạc Văn Giai quay đầu lại đáp: “Đinh quán chủ, ngài đã làm hết sức rồi, tuy kết quả không được viên mãn, nhưng cũng xem như đã báo đáp được ân tình của thúc công, cháu vẫn thập phần cảm kích. Từ nay về sau giữa ngài và Lạc gia đã không còn nợ nần gì nữa, chuyện của Lạc gia không cần ngài bận tâm nữa.”

Đinh Kiếm Phong thần người ra tại chỗ, hổ thẹn nhìn Lạc Văn Giai ngạo mạn bước đi. Đi chưa được bao xa, lại thấy gã dừng lại trước một quầy bán bánh quẩy nóng, mua một chiếc bánh quẩy ăn ngon lành, dường như chuyện vừa rồi không hề ảnh hưởng đến khẩu vị của gã vậy. Lúc này, Đinh Kiếm Phong mới cảm thấy bụng sôi “ọc ọc”, sực nhớ ra, vừa rồi đi bái kiến Nam Cung Thuỵ quên luôn là đã quá giờ cơm.

Đinh Kiếm Phong chắp tay chậm rãi bước đến trước sạp hang nhỏ, chủ hàng đứng sau quầy vội dừng công việc trên tay lại, cười chào mời: “Đinh quán chủ, ngài cũng dùng vài cái chứ?”

Đinh Kiếm Phong chỉ hờ hững “Ừ” một tiếng, rồi nhìn chăm chăm vào chảo dầu đang sôi sùng sục. Đúng lúc chủ quầy quay người đi lấy bánh quẩy, Đinh Kiếm Phong bất ngờ nghiến rang, nhúng cả hai tay vào chảo dầu sôi ấy.

“Á……..” Cùng tiếng kêu thảm thiết của Đinh Kiếm Phong, bầu không khí lập tức dậy lên một mùi thịt kỳ dị. Mấy người khách đang ăn uống ở sạp hàng gần đấy, thấy cảnh đó chỉ biết trợn mắt há hốc mồm ra, hồi lâu chẳng biết phản ứng thế nào.

“Đinh quán chủ! Ngài, ngài làm gì vậy?” Lạc Văn Giai vừa đi chưa được bao xa vội chạy như bay tới, thất sắc sợ hãi nhìn gương mặt tái nhợt đang nhăn lại vì đau đớn của Đinh Kiếm Phong. Chỉ thấy lão nhấc đôi tay trông thê thảm chẳng nỡ nhìn trong trảo dầu ra, nở một nụ cười bi thương nói với Lạc Văn Giai: “Hiền điệt, phiền cháu chuyển lời với thúc công rằng, đôi thiết quyền của Đinh Kiếm Phong ta đã bị phế, không thể nào giúp ông ấy được nữa.” Nói dứt lời, bỗng thấy toàn than lão mềm nhũn ra, ngã lăn ra đất.

Lạc Văn Giai đứng ngẩn ngơ nhìn mọi người xúm lại xốc Đinh Kiếm Phong lên đưa đến y quán. Đến khi mọi người đã đi xa, gã vẫn không dám tin vào đôi mắt mình. Lẽ nào Nam Cung thế gia thật sự đáng sợ như vậy, đến cả khiến cho Thiết Chưởng Chấn Giang Nam Đinh Kiếm Phong, cũng thà tự nguyện phế đôi tay cũng không dám đối địch? Lạc Văn Giai chợt thấy sống lưng lạnh toát, chân tay băng lạnh, một cảm giác buốt giá lan từ đáy tâm can chảy đi khắp toàn thân.

Ta không tin! Lạc Văn Giai gắng sức tự trấn áp nỗi sợ hãi trong tâm can mình, thầm hằn học tự nhủ: Ta không tin thế gian này không có đạo trời vương pháp, ta không tin Nam Cung thế gia kia lại có thể một tay che trời!

Giận dữ ném chiếc bánh quẩy trong tay đi, Lạc Văn Gia sải bước tiến lên, không xa phía trước chính là nha môn tri phủ Dương Châu, bên ngoài cánh cổng cao lớn uy nghiêm có đặt sừng sững một chiếc trống kêu oan lớn, mang tới cho kẻ đang trong cơn tuyệt vọng tột cùng một tia hy vọng mong manh.

“Thùng, thùng, thùng………” Tiếng trống trầm đục xua tan đi không khí nặng nề u ám của nha phủ, mấy tên nha dịch đang mệt mỏi buồn ngủ ở của phủ tức thì giật nảy mình, đồng thanh quát hỏi: “Kẻ nào đánh trống?”

“Thảo dân có oan tình!” Lạc Văn Giai dâng cao bản cáo trạng vừa viết vội lên kêu lớn, “Thảo dân muốn gặp tri phủ đại nhân! Xin tri phủ đại nhân giải oan cho thảo dân!”

“Người chờ ở đó!” Tên nha dịch buông ra một câu, rồi vội vã đi vào trong, giây lát sau thì nghe thấy từ trong nha phủ vọng ra tiếng hô nghiêm nghị của đám nha dịch: “Thăng…đường…-”.

Lạc Văn Giai hiên ngang đi vào công đường trong ánh mắt rình rập nghiêm nghị của đám sai nha, vào đến bên trong thì thấy một vị quan mặc áo bào gấm, mặt mũi trắng trẻo nhẵn nhụi đã ngồi sau bàn xử án, xem cách ăn mặc của y, thì biết đây chính là tri phủ Dương Châu, Phí Sĩ Thanh. Tuy đây là lần đầu tiên gặp quan phụ mẫu nhưng Lạc Văn Giai đã sớm nghe đến đại danh của lão, gã vội chắp hai tay bái chào: “Học trò Lạc Văn Giai bái kiến tri phủ đại nhân!”

“Kẻ nào dưới công đường kia? Gặp bản quan tại sao không quỳ?” Phí Sĩ Thanh cả giận vỗ án đánh “chát” một tiếng, hai hàng nha dịch lập tức nhất tề hô “uy vũ”, thanh thế cũng thực kinh người. Nhưng vẫn thấy Lạc Văn Giai không cao ngạo cũng chẳng khúm núm chắp tay nói: “Đại nhân, học trò có chút công danh, theo Đại Minh Luật Lệnh, học trò không phải quỳ bái trước bất cứ quan viên nào.”

“Hừ! Thì ra đường đường là một tú tài tinh thông luật pháp Đại Minh.” Phí Sĩ Thanh nói đoạn cười lạnh lùng, “mang cáo trạng lên đây!”

Lạc Văn Giai bước lên hai bước đưa bản cáo trạng cho người sư gia đứng bên cạnh, để lão dâng lên nó lên cho tri phủ. Chỉ thấy Phí Sĩ Thanh nhận lấy dở ra xem, nét mặt đột nhiên biến sắc, xem lướt qua một lượt liền ném xuống: “Toàn những lời lẽ xằng bậy, đúng là đồ bỏ đi!”

“Đại nhân! Không biết bản cáo trạng của học trò có chỗ nào bậy bạ?” Lạc Văn Giai cao giọng chất vấn.

Phí Sĩ Thanh thoáng trầm ngâm rồi “hừ” một tiếng lạnh lùng nói: “Ngươi nói tam công tử của Nam Cung thế gia Nam Cung Phóng vì muốn ép mua đất tổ của gia tộc nhà ngươi mà đã phái đến hai sát thủ Hắc Bạch Song Xà nhiều lần sát hại bách tính ở Lạc gia trang, việc trên có bằng chứng gì không?”

“Tận mắt học trò nhìn thấy, tận tai học trò nghe được!” Lạc Văn Giai lập tức kể lại một lượt chuyện đêm trước bị Hắc Bạch Song Xà bắt lên trên cây. Ai ngờ Phí Sĩ Thanh hỏi lại: “Việc đó ngoài ngươi ra, còn có ai chứng kiến không?”

Lạc Văn Giai ngần ngừ chẳng biết làm thế nào, đành trả lời: “Không có!”

Phí Sĩ Thanh cười gằn một tiếng: “Cứ xem như bản quan tin từng lời ngươi vừa kể là sự thực, thì người lấy cái gì để khẳng định những kẻ xấu số ở Lạc gia trang chết dưới tay Hắc Bạch Song Xà chứ? Đến Đại phu cũng không tìm ra nguyên nhân cái chết, có lẽ họ chết do ôn dịch cũng không chừng, sao ngươi có thể đem nguyên nhân những cái chết đó đổ hết lên Nam Cung thế gia? Ngươi nói như vậy chẳng phải là nói bậy thì là cái gì?”

Lạc Văn Giai ngỡ ngàng chết đứng một lúc rồi mắt bỗng đẫm lệ kêu van: “Đại nhân! Hiện Lạc gia trang vẫn đang có người chết, cứ xem như bản cáo trạng của thảo dân thuật lại vụ án không được rõ ràng chặt chẽ, đại nhân cũng nên phái bổ khoái nhanh chóng đến Lạc gia trang, trước là nắm tình hình sau là bảo vệ an toàn cho bách tinh trong thôn chứ!”

“Nên xử án như thế nào, bản quan không cần ngươi phải dạy.” Phí Sĩ Thanh cười nhạt, “Ngươi cứ về trước đợi dăm bữa nửa tháng, nếu như ở Lạc gia trang vẫn có người chết, bản quan sẽ phái người đến điều tra làm rõ!”

“Dăm bữa nửa tháng?” Lạc Văn Giai kinh ngạc không kìm được kêu lớn: “Thế thì Lạc gia trang có thể chết thêm cả mười mấy người! Đại nhân làm sao có thể nhẫn tâm…”

Lời chưa dứt đã thấy Phí Sĩ Thanh phủi áo quay người đi vào, đám sai nha cũng nhất tề hô lớn: “Bãi … đường…”

Lạc Văn Giai vẫn muốn tranh biện thêm, nhưng lại bị đám sai nha xúm lại lôi xềnh xệch ném ra khỏi nha phủ. Gã lồm cồm bò dậy, thì đã thấy cửa nha phủ đóng chặt, lại còn có mấy tên sai nha đứng gác bên ngoài không cho phép bất cứ ai đến gần trống kêu oan. Lạc Văn Giai không biết phải làm sao, đành chỉ vào cửa nha phủ nói lớn: “Ta không tin! Ta không tin trời đất này không còn đạo lý! Ta không tin Nam Cung thế gia có thể một tay che trời! Tri phủ Dương Châu không quản, ta báo lên  đề hình Kim Lăng. Nếu đề hình Kim Lăng không tiếp nhận, ta sẽ liên tận kinh thành dâng cáo trạng tới Thánh thượng! ”

Nói đoạn gã quay người bước đi, ai ngờ suýt đâm vào một người đứng đằng sau. Lạc Văn Giai ngẩnh đầu lên nhìn, đối phương chính là Nam Cung Phóng, bạch y còn trắng hơn cả tuyết, khí độ phong lưu ngời ngời.

“Nam Cung Phóng!” Ánh mắt Lạc Văn Giai như muốn toé lửa nhìn chăm chăm vào đối phương, gằn giọng quát lên: “Ngươi chớ vội đắc ý, cứ xem như ở Dương Châu này không có ai dám động đến ngươi, ta không tin trong thiên hạ không có người nào trị được ngươi!”

Nam Cung Phóng không cho là vậy, cười nhạt nói: “Lạc tú tài nói đùa rồi, Nam Cung Phóng ta luôn tuân thủ luật pháp, lẽ nào lại sợ kẻ khác vu cáo sao? Ngược lại Lạc tú tài nên cẩn thận, ngàn vạn lần chớ nên sơ sẩy mà bị tống vào ngục đó, lúc ấy thì uổng công học hành, mà còn khiến các bậc chí thành tiên hiền mất mặt nữa đó!”

Lạc Văn Giai “hừ” một tiếng lạnh lùng, chẳng đếm xỉa đến lời cảnh báo của Nam Cung Phóng, nhặt lấy tờ cáo trạng rồi quay người bước đi. Nam Cung Phóng lạnh lùng nhìn gã đi xa dần, nụ cười tủm tỉm trên gương mặt dần chuyển thành lạnh lẽo. Đúng lúc đó, Phí Sĩ Thanh mặc thường phục chạy vội từ trong nha phủ ra, từ xa đã chắp hai tay lĩnh tội: “Không biết tam công tử giá lâm, hạ quan không nghiêng tiếp được từ xa, xin công tử thứ tội!”

“Phí đại nhân khách khí rồi!” Nam Cung Phóng đáp lễ nói: “Tại hạ chẳng qua là có việc đi qua nơi này, tiện thể đến bái kiến Phí đại nhân một chút thôi.”

“Hiếm có khi tam công tử rảnh rỗi thế này, xin mời vào trong!” Phí Sĩ Thanh vội đưa tay ra hiệu mời rồi cùng Nam Cung Phóng đi vào nha phủ.

Hai người bước vào phòng khách mé bên nha phủ ngồi xuống, đợi ả nha đầu bưng trà thơm lên đi khỏi, Phí Sĩ Thanh nâng chén trà lên cười cười nói: “Tam công tử bất ngờ giá lâm, nhất định là có chuyện cần nói phải không?”

Nam Cung Phóng thở dài đặt chén trà xuống đáp: “Xem ra không có chuyện gì có thể qua được mắt Phí đại nhân. Không giấu gì ngài, tại hạ đang có chút việc muốn nhờ đại nhân giúp đỡ.”

“Tam công tử có việc gì, xin cứ nói ra!” Phí Sĩ Thanh vội nói.

Nam Cung Phóng điềm đạm nói: “Vừa nãy ta về nhà, nghe gia phụ nói lại, rất có thể có người sẽ vu cáo tại hạ, nên tại hạ chẳng kịp hỏi cặn kẽ vội chạy đến bái kiến Phí đại nhân.”

“Tam công tử hà tất phải lo lắng!” Phí Sĩ Thanh xua tay nói như chưa hề có chuyện gì xảy ra, “Tên tú tài nghèo vừa nãy đến tố cáo tam công tử đã bị  hạ quan đã túm cổ đuổi đi rồi.”

“Làm vậy sợ chưa đủ.” Nam Cung Phóng tiếp, “Nếu hắn thực sự mang cáo trạng lên Kinh thành kiện tới Thánh thượng, tuy là không bằng không chứng, nhưng để lọt vào tai lũ ngu dân chẳng biết thật hư ấy, thì cũng gây ra ảnh hương xấu cho thanh danh của Nam Cung thế gia nhà tại hạ.”

Phí Sĩ Thanh thoáng ngẩn ra, rồi vội đáp: “Lời tam công tử thật chí lý, hạ quan nhất định sẽ nghĩ cách ngăn chặn.”

Nam Cung Phóng thản nhiên cười cười: “Đại nhân nên phái người theo dõi hắn, đề phòng hắn làm chuyện càn quấy, vi phạm pháp luật.”

Phí Sĩ Thanh lại ngớ người, vội hỏi lại: “Lẽ nào tam công tử phát hiện hắn phạm pháp sao?”

Nam Cung Phóng cười nham hiểm, thong thả đáp: “Bây giờ thì chưa, nhưng tin rằng không lâu nữa hắn sẽ làm xằng làm bậy đấy.”

Phí Sĩ Thanh gật gật đầu tỏ vẻ hiểu ý: “Tam công tử yên tâm, hạ quan sẽ phái người đi canh chừng hắn ta. Một khi phát hiện hắn làm điều gì bất chính, sẽ lập tức bắt về quy án!”

“Thế thì xin nhờ Phí đại nhân tận tâm tận lực bảo vệ an ninh trận tự cho nơi này.” Nam Cung Phóng chắp tay bái chào Phí Sĩ Thanh. Hai người nhìn nhau nở một nụ cười đầy ngụ ý, nhìn thấy trong mắt đối phương lời hứa mà mình mong muốn.

Đi tới đi lui giữa phố phường Dương Châu tấp nập người xe qua lại, Lạc Văn Giai chợt cảm thấy thành Dương Châu phồn hoa đô hội này chẳng có liên quan gì đến mình cả. Trong người gã chỉ còn hai lượng bạc vụn làm lộ phí, chút tiền mọn đó đừng nói là muốn thuê xe đến Kim Lăng, dù là đi bộ sợ rằng cũng chẳng đủ để trả tiền trọ và ăn đường.

Nhìn về phía những người tiểu thương đang rao bán hàng nơi đầu đường, lần đầu tiên Lạc Văn Giai thấy mình thật là vô dụng, ngoài một bụng đầy kinh luân, còn lại gã chẳng biết làm gì để kiếm chút tiền mưu sinh. Vừa ngước nhìn đám tiểu thương ấy mặc cả mặc lẽ, trong lòng chợt thấy ngưỡng mộ, Lạc Văn Giai đã lững thững bước qua hai con phố lúc nào chẳng hay, một cửa hiệu bán văn phòng tứ bảo bên đường thu hút lấy ánh mắt của gã. Lạc Văn Giai lập tức quay người bước vào tiệm. Một lúc sau gã bước ra, trên có thêm một lá phướn, bên trên đề rằng: Viết thư nhà, câu đối, hoành phi, vẽ tranh sơn thuỷ, vẽ chân dung.

Ngần ngừ giơ cao lá phướn ấy lên, Lạc Văn Giai cũng dần yên tâm hơn một chút. Tuy tiền dằn túi không đủ, nhưng với công phu viết chữ vẽ tranh được rèn luyện bao năm nay của gã thì vừa đi đường vừa kiếm tiền, có lẽ cũng không thành vấn đề. Tuy rằng mọi chuyện khác gã chẳng hiểu gì, nhưng đối với khả năng viết chữ và vẽ tranh của bản thân thì Lạc Văn Giai vẫn còn đủ lòng tin.