[Trích đăng] [Cá voi và hồ nước – Thái Trí Hằng] [Phần hai]

Posted on 05/03/2012 bởi

0


ca voi


1.

Hai tay em ôm quá tú cầu, quan sát kỹ càng, sau đó hơi nhíu mày lại.

 

“Tại sao người thời xưa lại chọn phương thức ném tú cầu để kén rể nhỉ?” Em hỏi.

“Vì cánh hoa tú cầu như thêu, tụ lại thành hình quả cầu, vừa đẹp vừa tròn, tượng trưng cho hạnh phúc viên mãn.”

“Vì thế?”

“Vì thế mới đem lụa màu kết thành hoa tú cầu, ném tú cầu để tìm nhân duyên tốt.”

 

“Kỳ cục thật.” Em lắc lắc đầu.

“Hả?”

“Nếu tú cầu tượng trưng cho hạnh phúc viên mãn, thế thì ném tú cầu đi không phải là ném cả hạnh phúc viên mãn đi à?”

“Ờ…”

 

“Hay là nói thế này.” Em nghiêng nghiêng đầu, nghĩ ngợi giây lát: “Em ném hạnh phúc của mình lên không trung, sau đó anh bắt được hạnh phúc của em.”

“Nói hay lắm.”

“Vì vậy anh phải chịu trách nhiệm về hạnh phúc của em đấy nhé.”

“Sẽ cố gắng.”

 

Em bật cười, hai tay khẽ lúc lắc quả tú cầu, mấy cái chuông bên trong vang lên những tiếng trong veo.

 

Đó là chuyện xảy ra từ cuối thế kỷ trước… năm 1998,  thời tôi học năm thứ 3 đại học.

 

Câu chuyện bắt đầu từ Lại Đức Nhân, hồi đó tôi còn ở ký túc xá, mà cậu ta chính là bạn cùng phòng của tôi.

Hồi năm thứ hai, trong lớp có bốn mươi đứa ở ký túc, lên năm thứ ba, thì chỉ còn lại mười tên.

Nguyên nhân chủ yếu của việc dọn ra khỏi ký túc xá là, đồ đạc của mỗi người đều nhiều lên, không gian trong phòng lại không đủ; đương nhiên cũng có những tên có bạn gái hoặc muốn sở hữu không gian riêng mà dọn đi.

Tôi và Lại Đức Nhân chọn ở lại ký túc, một là vì đồ đạc của hai thằng chúng tôi đều không nhiều; hai là vì sau khi nhiều đứa khác dọn đi, không gian cho những kẻ ở lại cũng tăng lên tương đối.

 

Căn phòng vốn dành cho bốn người, giờ chỉ có tôi với Lại Đức Nhân.

Mỗi thằng chiếm một cái giường tầng, tôi ngủ tầng trên, tầng dưới để đồ; cậu ta thì ngược lại.

Tuy hồi năm nhất và năm hai, cậu ta không ở chung phòng với tôi, nhưng bọn tôi học cùng lớp, đã quen nhau từ trước rồi, vì vậy ở một chỗ hay thậm chí sống chung cũng không phải vấn đề.

 

Thực ra tôi lấy làm thắc mắc, theo lý cậu ta đã có bạn gái, nên dọn ra ngoài ở mới đúng, như thế thời gian hai người ở bên nhau sẽ nhiều hơn, vả lại cũng không có ai phá đám.

Tôi từng hỏi cậu ta, tại sao không dọn ra ngoài?

“Người bình thường đúng là cho rằng có bạn gái thì nên dọn ra trọ bên ngoài.” Cậu ta nói.

“Cũng như người bình thường cho rằng ai đẹp trai, học giỏi lại tài hoa nhất định sẽ rất tinh tướng vậy.”

“Liên can gì đén việc dọn ra ngoài ở trọ hay không?”

“Nhưng tớ đây lại rất khiêm tốn biết điều.” Cậu ta trả lời, “vì vậy không thể đánh giá tớ bằng con mắt của người bình thường được.”

 

Đúng là Lại Đức Nhân học rất giỏi, nhưng tướng mạo cũng chỉ bình bình.

Còn về hai chữ “tài hoa”, e rằng khó mà gắn với sinh viên trường công nghệ được.

Bạn có bao giờ khen một người rất giỏi toán cao cấp, cơ học, thiết kế máy tính là tài hoa không?

Người nào bảy bước làm một bài thơ, bạn mới khen là có tài hoa; còn kẻ nào bảy phút lắp ráp xong một bộ máy tính, thì bạn chỉ gọi hắn đến lắp máy tính hộ mà thôi.

Trong mắt tôi, điểm đặc biệt nhất của Lại Đức Nhân là thân hình rất cao lớn, như tiền đạo bóng rổ vậy.

 

Nếu tôi nhớ không lầm, ngày hôm đó chắc là ngày cuối cùng của tháng 9, về lý thuyết thì là mùa thu.

Nhưng hai mùa xuân, thu ở miền Nam Đài Loan không rõ ràng cho lắm, vì vậy thời tiết vẫn rất oi bức, chỉ là không nóng thiêu đốt như hồi nghỉ hè mà thôi.

Khoảng bốn rưỡi chiều hôm ấy, trên đường về ký túc, tôi và Lại Đức Nhân đi qua trung tâm Hoạt động sinh viên, thấy khoảng sân rộng phía trước trung tâm khá là sôi nổi tưng bừng, hình như đang có trò vui gì đấy.

Lại gần xem kỹ, thì ra là hoạt động bầu chọn “Thập đại mỹ nữ” do Hội sinh viên tổ chức.

 

Hội sinh viên hợp tác với các khoa, mỗi khoa giới thiệu hai người đẹp được công nhận của khoa mình tham gia dự tuyển.

Có một số khoa rất ít con gái, thậm chí còn đếm được trên đầu ngón tay (ví dụ như khoa bọn tôi chẳng hạn), thì không cần miễn cưỡng đề cử ra hai cô, tránh để bung bét cả cuộc thi ra.

Tính tổng cộng có 30 cô dự tuyển, đến từ 20 khoa khác nhau.

Mỗi thí sinh đều có hòm phiếu riêng của mình, bên trên có các thông tin như: họ tên, học khoa gì, năm mấy, còn dán cả ảnh nữa.

Người bình chọn có thể bỏ mười phiếu, nhưng mỗi hòm chỉ được bỏ một phiếu.

Hoạt động bình chọn kéo dài năm ngày, hôm nay là hôm thứ hai.

 

Thực ra cái trò này rất vô vị, vả lại thông thường chẳng bao giờ chọn ra được ‘mỹ nữ’ thực sự.

Có điều, điều quan trọng không phải là mặt mũi các cô ‘mỹ nữ’ được chọn như thế nào, mà là sau khi chọn được họ rồi thì làm gì.

Đáp án không ngờ lại là ném tú cầu.

Đương nhiên, thời buổi này người ta không ngu đến mức cho rằng con gái nhất định phải lấy người nào bắt được quả tú cầu, đây chỉ là hoạt động chính để mừng tết Trung Thu mà đám ở Hội sinh viên nghĩ ra.

Cậu nào bắt được tú cầu, ngoài một phần quà ra, còn có thể cùng ăn tối với người đẹp ném tú cầu.

Thời gian ném tú cầu vào lúc bốn giờ rưỡi chiều ngày thứ ba sau tết Trung Thu, địa điểm ở sân vận động.

 

Tôi và Lại Đức Nhân đều thấy trò ném tú cầu này cũng khá hay ho, vả lại cũng muốn xem ảnh mấy cô nàng được gọi là người đẹp, vậy là bèn chen vào tham gia cho vui, mỗi thằng lĩnh mười lá phiếu, chuẩn bị bầu chọn.

Vốn định bầu cho cô nàng học khoa mình trước, nhưng phát hiện ra khoa chúng tôi không có người tham dự.

Tuy đây là chuyện đã nằm trong dự đoán, nhưng cũng vẫn làm người ta thổn thức, một cảm giác bi thương trào dâng.

Tôi cẩn thận xem từng tấm ảnh dán trên hòm phiếu, có lẽ tiêu chuẩn của tôi không cao lắm, hoặc người chụp ảnh quá siêu, tôi phát hiện hoá ra cũng khá nhiều người đẹp, thật khó mà chọn lựa.

Đi đi lại lại ba vòng giữa đám hòm phiếu, mới bỏ hết được nắm phiếu cầm trên tay.

 

Bỏ phiếu xong, dựa theo số phiếu bầu nhiều ít để chọn ra mười người đứng đầu, vậy là ‘Thập đại mỹ nữ’ của trường tôi đã ra đời.

Hội sinh viên công bố kết quả bình chọn trên bảng thông báo, tôi còn chạy ra tận nơi đối chiếu lại.

Trong mười người đẹp, tôi chỉ bầu cho có hai cô, xem chừng, quan điểm thẩm mỹ của tôi không giống với đa số mọi người cho lắm.

Có điều, cái đẹp vốn là sự nhận định chủ quan của mỗi người, không phân biệt đúng hay sai, giống như có người nói Lâm Thanh Hà đẹp, cũng có người bảo Bạch Băng Băng[1] đẹp vậy.

Chỉ có điều, số người nói Lâm Thanh Hà đẹp có lẽ nhiều hơn mà thôi.

 

Từ hôm bỏ phiếu đến trước hôm ném tú cầu, ngày nào tôi cũng kéo Lại Đức Nhân đi đánh bóng rổ.

Không phải đột nhiên thấy thích thú gì với bóng rổ, mà là muốn luyện tập tranh bóng giữa một đống vai u thịt bắp.

Tôi cần phải tăng cường độ đàn hồi của cơ thể, ngoài ra còn phải kéo cho cơ bắp dài ra.

Lại Đức Nhân chế giễu tôi, nhưng tôi vẫn nhẫn nhục tập nhảy.

Trong khoảng thời gian đó, có ba ngày nghỉ tết Trung Thu, tôi về nhà nướng thịt cũng tranh thủ tập nhảy cao tại chỗ.

Bố nhìn thấy ngứa mắt, liền quát lên: “Nướng thịt thì không nướng đi, nhảy nhót cái gì!”

Những người đó làm sao hiểu được nỗi đau trong lòng của một kẻ học đến đại học năm thứ ba rồi mà vẫn chưa có bạn gái chứ?

Vì vậy, tôi đành nuốt lệ vào tim mà tập nhảy.


[1] Hai nữ diễn viên rất nổi tiếng của điện ảnh Đài Loan, Hồng Kông khoảng thập niên 80 – 90 của thế kỷ trước.