[Trích đăng] [Cá voi và hồ nước – Thái Trí Hằng] [Phần bốn]

Posted on 06/03/2012 bởi

0



2.

Em nói hôm nay sinh nhật em, mười lăm tháng Giêng âm lịch, tết Nguyên Tiêu.

 

“Mẹ em đang xem hoa đăng, bỗng dưng sinh em luôn đấy.” Em nói.

“Có phải hoa đăng xấu quá, nên mẹ em bị kích thích không?” Tôi hỏi.

“Còn lâu ấy nhé.” Em dẩu môi lên, “Mẹ em bảo hoa đăng năm ấy đẹp lắm, vì vậy em mới không kìm lòng được muốn thò đầu ra xem.”

Em cười rồi, ánh mắt lấp lánh, giống như hoa đăng.

 

Thì ra vì năm em ra đời hoa đăng đẹp vô cùng, thế nên mắt em cũng đẹp vô cùng.

 

“Em muốn đi xem hoa đăng không?”

“Muốn lắm. Nhưng đi đâu xem đây?”

“Đài Bắc với Cao Hùng đều có hội hoa đăng đấy?”

“Thôi chẳng đi đâu. Nghe nói lễ hội người đông chật cứng ấy.”

Em thở dài, nhắm đôi mắt lại.

 

Vậy cũng tốt, bởi chỉ khi nào em nhắm mắt lại, hoa đăng ở Đài Bắc và Cao Hùng mới rực rỡ được thôi.

 

Hoa đăng phương xa đang lấp lánh, trong lễ hội người đông chen chúc.

Cứ để cho hoa đăng lấp lánh nữa đi, cứ để dòng người tiếp tục đổ tràn về lễ hội nữa đi.

Họ vĩnh viễn không thể nào biết được…

 

Đôi mắt em, mới là ngọn hoa đăng đẹp nhất đảo Đài Loan.

 

“Đến lượt bạn kìa.”

“Ớ?”

“Tự giới thiệu ấy.”

 

“Chào bạn.” Tôi định thần lại, thử hắng giọng, “mình tên là Thái Húc Bình.”

“Nữa đi chứ?”

“Còn gì nữa?”

“Nếu mình là Người đẹp số 6, thì bạn cũng nên tự giới thiẹu là anh chàng đẹp trai bắt được tú cầu của Người đẹp số 6 chứ.”

“Mình là người có liêm sỉ, không dám nói mình đẹp trai.”

Nàng chỉ cười cười, không nói câu gì khách sáo, chắc là cũng cho rằng tôi có liêm sỉ.

 

“Thế mình tự nhận là Người đẹp số 6, thế có phải là vô liêm sỉ không nhỉ?”

“Chuyện này hoàn toàn khác.” Tôi vung mạnh tay,  “bạn đúng là người đẹp, hơn nữa còn được chứng minh bằng kết quả phiếu bầu, đây là sự thực khách quan, chính bản thân bạn cũng không thể phủ nhận.”

“Bạn nghĩ thế thật à?”

“Đương nhiên.”

“Thế sao anh không bầu cho mình một phiếu?”

“Hả?” Tôi tái mặt, “sao bạn biết?”

 

“Thi thoảng mình có những dự cảm không thể giải thích được, thông thường những dự cảm này đều rất chuẩn xác.”

“Thật không?”

“Uh.” Nàng nói, “mình không thể gọi năng lực này ra, nhưng nó sẽ thình lình xuất hiện.”

“Thình lình xuất hiện?”

“Thình với lình là anh em song sinh, khi chúng ở cạnh nhau, người ta sẽ nói thình lình xuất hiện rồi.” Nàng nói, “đây chính là thình lình xuất hiện.”

“Ờ…”

“Mình nói chuyện kỳ quặc lắm phải không?”

Tôi do dự một thoáng, rồi vẫn quyết định gật gật đầu.

 

“Hôm nay gió lớn thật.” Nàng nghiêng mặt nhìn những thân cây đang lắc dữ dội bên vỉa đường.

“Phải đấy.” Tôi cũng quay mặt nhìn những đoá hoa nước bắn lên tung toé trên phố, “mưa cũng to thật.”

“Ừm.” Nàng chỉ đáp một tiếng.

“Ờ.” Tôi cũng đáp lại một tiếng.

“Chúng ta chịu khổ chịu sở đến đây để bàn chuyện mưa gió à?” Nàng cười cười.

“Ấy chết, ngại quá.” Tay trái tôi đẩy cửa ra rồi giiữ lại, nhích người nhường đường, “mời bạn.”

 

Nàng cám ơn một tiếng, để ô vào thùng đựng ô cạnh cửa, bước vào bên trong.

Tôi đi vào theo, rụt tay trái lại, ngăn mưa gió lại bên ngoài.

Trong nhà hàng ngập tràn thứ ánh sáng màu vàng nhạt, so với không gian tối tăm bên ngoài, nơi này đúng là một thế giới khác.

Nàng cũng cầm một cái phiếu ăn giống tôi, hai chúng ta cùng đưa phiếu ăn cho cô nhân viên phục vụ.

“Xin mời.” Cô phục vụ nở một nụ cười thần bí, “tôi còn tưởng hai bạn không đến cơ đấy.”

Cô dẫn chúng tôi đến bàn kê sát cửa sổ ở góc trong cùng, khăn trải bàn màu tím nhạt thêu đầy hoa nhỏ màu trắng, trên bàn còn bày một lọ hoa màu xanh thẫm cắm một đoá hoa hồng màu hồng phấn.

 

“Ô, hoa này là thật đấy.” Tôi ngồi xuống rồi đưa tay sờ sờ cánh hoa hồng.

Nàng đột nhiên bật cười thành tiếng, tôi cảm thấy có thể mình đã làm chuyện gì hoặc nói điều gì ngu ngốc, mang tai nóng bừng lên.

Cô phục vụ bưng ra một món đồ trông như cái bể cá nhỏ hình cầu đặt lên bàn, mặt bên ngoài là thuỷ tinh ngũ sắc.

Trong cái âu ngũ sắc ấy, nước ngập một nửa, trên mặt nước có mấy cánh hoa màu đỏ.

Ngọn nến bọc trong vỏ nhựa trong màu xanh lam nổi dập dềnh trên mặt nước, chầm chậm trôi lững lờ trong âu.

Ánh nến vàng yếu ớt chiếu xuyên qua lớp thuỷ tinh ngũ sắc, hắt lên gương mặt nàng.

Tôi nhìn ánh sáng và bóng nước lấp loá trên gương mặt ấy, đột nhiên cảm thấy thật khó tin:

Sao mình không bỏ phiếu cho nàng nhỉ?

 

“Rất xin lỗi bạn.” Tôi nói, “mình không bầu cho bạn, đừng để bụng nhé.”

“Mình không để bụng.” Nàng nói, “chỉ là rất thất vọng thôi.”

“Thật sự rất xin lỗi. Tại mình có mắt như mù.”

“Mình đùa đấy, đừng để bụng chuyện này nữa.” Nàng khẽ cười cười, “mới đầu hội trưởng hội sinh viên bảo mình tham gia dự tuyển, mình từ chối mãi không được, đành chọn bừa một tấm ảnh đưa ra, cũng không ngờ lại được chọn.”

“Những lời này không nên do bạn nói ra mới phải.”

“Í?” Nàng rất ngạc nhiên, “tại sao thế?”

 

“Người ta sẽ nghĩ rằng, nhất định là bạn tự thấy mình rất đẹp, không thể nào không lọt vào TOP 10, nên mới chọn bừa một tấm ảnh đi tham gia dự tuyển.”

“Mình đâu có nghĩ thế.”

“Nhưng thông thường người ta vẫn cho rằng người đẹp rất kiêu ngạo, vì vậy sẽ đánh giá lời nói cử chỉ của bạn dựa trên tiền đề là, bạn nhất định rất kiêu ngạo.”

“Nếu mình xưa nay đều rất khiêm tốn thì sao?”

“Đặt trên tiền đề rằng người đẹp nhất định rất kiêu ngạo, khiêm tốn sẽ chỉ được hiểu là cố ý làm bộ làm tịch.”