[Trích đăng] [Cá voi và hồ nước – Thái Trí Hằng] [Phần năm]

Posted on 07/03/2012 bởi

0



“Bạn thì nghĩ sao?”

“Bạn có kiêu ngạo không?”

“Không.” Nàng nói, “mình chỉ là một cô bé lạc đường giữa cõi trần thế này mà thôi.”

“Vậy thì chỉ vì không thể từ chối yêu cầu của hội trưởng Hội sinh viên, bạn mới chọn bừa một tấm ảnh tham gia cho xong chuyện.”

“Chính là vậy đấy.” Nàng nhoẻn miệng cười.

 

Người phục vụ mang ra hai ly rượu khai vị màu cam đặt lên bàn, mỉm cười quay đi.

“Thật không ngờ một cô gái được gọi là người đẹp như mình, mà cảnh ngộ lại bi thảm thế.” Nàng cúi đầu nhấp môi một chút rượu khai vị, “Làm sao đây? Cuộc đời em vẫn còn dài lắm, lẽ nào cứ bị hiểu lầm mãi vậy sao?”

“Bạn đùa đúng không.”

“Ừ.” Nàng cười cười, “người đẹp không được đùa à?”

“Được chứ.” Tôi cũng cười theo.

 

“Vậy chúng ta cạn ly vì điều gì nhỉ?” Nàng nâng ly rượu lên.

“Hoà bình thế giới.” Tôi cũng nâng ly, “mấy cô thi Hoa hậu thế giới thông thường đều nói vậy.”

“Thế thì vì hoà bình thế giới đi.”

Chúng tôi cụng ly, “keng” một tiếng, cả hai cùng cười.

 

Cô phục vụ lại đi tới, mang súp và sa lát đặt nhẹ lên bàn, điệu bộ rất cẩn trọng.

“Hai người nhìn hợp nhau lắm.” Trước lúc đi, cô phục vụ quay đầu lại nói.

“Cám ơn.” Người đẹp số 6 nói, “đó là vinh hạnh của tôi.”

“Không.” Tôi giật thót mình, vỗ thật mạnh vào ngực mấy cái, “là vinh hạnh của tôi mới đúng.”

“Nói trước được trước.” Người đẹp số 6 cười cười.

Cô phục vụ quay đi với nụ cười hài lòng trên môi, còn tôi thì len lén xoa xoa lên chỗ ngực đau nhói.

 

Bữa cơm này thực ra không phải do nhà hàng chiêu đã, vì Hội sinh viên đã đặt chỗ, trả tiền trước rồi.

Thập đại mỹ nữ tuỳ theo số phiếu nhiều hay ít, mà đẳng cấp nhà hàng cũng có khác biệt.

“Đôi của bạn số 2 ấy, ăn buffet kiểu Âu ở khách sạn Đài Nam đấy nhé.” Nàng kể.

“Bạn hối hận chưa.”

“Hối hận?”

“Ừ.” Tôi gật gật đầu, “bạn nên hối hận vì đã không nghiêm túc chọn một tấm ảnh đẹp nhất.”

“Thế thì bạn cũng phải hối hận.”

“Hối hận cái gì?”

“Lẽ ra bạn nên bắt tú cầu của bạn số 1, chứ không phải số 6.”

“Không.” Tôi nói, “mình rất là hoan hỉ.”

“Cám ơn.” Nàng cười rất vui vẻ.

 

“Không biết đôi số 1 ăn gì nhỉ?” Tôi nói, “nhưng mà thời tiết này có ăn ngon mấy cũng thế.”

“Nghe nói thời gian của mỗi đôi đều khác nhau.” Nàng nói, “mình quen bạn số 2, họ ăn với nhau từ hôm kia cơ.”

“Hôm kia trời trong nắng ấm, quang đãng lắm.”

“Phải đấy.”

“Tại sao chúng ta lại ăn tối với nhau vào một ngày mưa gió bão bùng, mây đen mù mịt thế nhỉ?”

“Bạn hối hận chưa.”

“Không.” Tôi cười cười, “mình rất là hoan hỉ.”

“Cám ơn.” Nàng lại cười.

 

Vốn tưởng rằng những cô được gọi là ‘người đẹp’ ít nhiều cũng có bệnh tiểu thư, nhưng Người đẹp số 6 dường như hoàn toàn không phải vậy. Nàng rất thoải mái, không kiêu ngạo, không dùng khoé mắt nhìn người ta, đầu cũng không ngẩng cao vời vợi.

Tôi bỗng sực nhận ra, sự căng thẳng và bất an của mình, đều đã bị ngăn lại bên ngoài, giống như mưa gió vậy.

Tuy cứ như đang ở trong một giấc mơ, nhưng tôi có cảm giác tất thảy mọi thứ trước mắt đều rất chân thực, kể cả giọng nói, nụ cười, ánh mắt của nàng, thậm chí cả bột hạt tiêu nàng rắc lên bát súp.

Có lẽ là vì sự tồn tại của nàng rất chân thực mà nổi bật, vừa có chất lượng lại vừa có sức sống, nên tôi cũng cảm thấy mình thực sự tồn tại trong không gian này trong thời khắc này.

 

Cô phục vụ lần này mang bánh mỳ để trong một cái giỏ tre nhỏ ra, đồng thời dọn bát súp và sa lát đi.

“Bánh mỳ ăn lúc còn nóng ấy.” Cô phục vụ nói, “ăn xong có thể gọi nữa.”

“Còn có thể gọi bánh mỳ?” Tôi hơi ngạc nhiên.”

“Đương nhiên.” Cô phục vụ mỉm cười, “chẳng lẽ lại gọi mỳ tôm?”

Sau đó cô quay người đi, Người đẹp số 6 phì cười, tôi thì ngẩn ra.

 

“Ngon thật đấy.” Nàng cắn một miếng bánh mỳ, tấm tắc khen.

Bánh mỳ đúng là rất ngon, vỏ giòn, ruột mềm, thơm mùi tỏi, nướng vừa khéo.

“Bạn có thấy mình tham ăn không?” Nàng hỏi.

“Không đâu.” Tôi lắc đầu, “tại sao lại hỏi thế?”

“Vì mình muốn thêm mỳ tôm.” Nàng cười cười.

Tôi ngẩng đầu lên, vừa khéo chạm vào ánh mắt của cô phục vụ, vẫn chưa mở miệng hay vẫy tay ra hiệu gì, cô đã tức khắc quay người đi vào bếp, sau đó bưng ra một giỏ bánh mỳ nữa bước tới.

“Tôi biết hai bạn nhất định sẽ gọi nữa mà.” Cô phục vụ tỏ vẻ rất đắc ý.

 

“Chẳng lẽ cô ấy cũng thình lình có dự cảm?” Sau khi cô phục vụ đi khỏi, tôi mới nói.

“Đó chỉ là suy luận, không phải dự cảm.” Người đẹp số 6 đáp, “cô ấy rất tự tin với món bành mỳ, vì thế cho rằng chúng ta ăn xong sẽ gọi thêm. Còn mình ấy à, thì đúng là thình lình có dự cảm đấy.”

“Thế bây giờ bạn có dự cảm không?”

“Vừa nãy thấy bạn có xuất hiện một lần, lần sau chẳng biết là lúc nào nữa.” Nàng khẽ lắc đầu.

“Tiếc thật. Mình vẫn muốn được lĩnh giáo dự cảm thình lình xuất hiện của bạn lần nữa.”

“Ồ…” nàng cúi đầu nhắm mắt một lúc, rồi mở mắt ngẩng đầu lên nói: “Món chính sẽ ra trong ba phút tới.”

“Đó chỉ là suy luận thôi mà.”

“Đúng thế.” Nàng cười cười, nụ cười rất rạng rỡ.

 

Quả nhiên ba phút sau cô phục vụ mang ra hai khay sắt màu đen, bên trên còn có nắp.

Sau khi mở nắp, món ăn phát ra những tiếng xì xì xèo xèo, bốn bề xung quanh như cũng ồn ào hẳn lên.

“Đây là bít tết Thiếu Uý đặc biệt của nhà hàng chúng tôi.” Cô phục vụ nói, “mời thưởng thức.”

“Tại sao gọi là bít tết Thiếu Uý vậy?” Người đẹp số 6 hỏi.

“Có một câu chuyện.” Cô phục vụ nói, “ba sĩ quan cùng vào nhà hàng dùng bữa, ông chủ yêu cầu họ dựa vào quân hàm của mình để chọn món ăn. Sĩ quan đầu tiên nói: tôi ăn bít tết Thiếu Uý. Sĩ quan thứ hai nói: tôi chọn hamburger Thượng Tá. Người thứ ba nói: vậy tôi đành gọi canh thôi.”

 

“Hở?” Tôi lấy làm tò mò, “hết rồi à?”

“Ưm.” Cô phục vụ gật gật đầu, “vì người sĩ quan thứ ba là trung tướng.”

“Canh Trung Tướng?” Tôi hỏi.

“Đúng vậy.”

Cô phục vụ dọn hai cái giỏ tre và nắp đậy, mỉm cười quay người bước đi.

 

“Cô ấy trả lời câu hỏi của mình chưa vậy?” Người đẹp số 6 hỏi.

“Chưa. Chỉ kể một câu chuyện thôi.”

“Chắc là chuyện cười nhỉ?”

“Chuyện cười à?” tôi nói, “nhưng chẳng thấy buồn cười gì cả.”

“Con chó béo đến mấy thì vẫn là con chó, không thể nào gọi nó là con lợn được.”

“Bạn nói đúng, đó là chuyện cười.”

Tôi bật cười khúc khích, cảm thấy Người đẹp số 6 có vẻ đáng yêu đến lạ.

 

Tôi cúi đầu nhìn món bít tết đặt trước mặt, miếng thịt to quá, trong đầu vừa loé lên câu hỏi không hiểu nàng có ăn hết được không, thì đã nghe nàng cất tiếng: “Yên tâm, mình ăn hết được.”

“Hả?” Tôi hơi giật mình, “thế thì tốt quá.”

“Nếu bạn ăn không hết, mình có thể hộ anh.”

“Vậy thì không ổn rồi.”

“Thế bắt đầu đi chứ.” Nàng cầm dao dĩa lên.

“Xin mời.” Tôi cũng cầm dao dĩa lên.

 

Điểm khác biệt lớn nhất khi ăn bít tết so với ăn bánh mỳ hoặc súp là, cần phải xem xét đến dáng ăn của mình, cũng như tránh để ngộ thương người khác. Vì vậy chúng tôi không hẹn mà cùng ngậm miệng lại, thậm chí cả dao nĩa trong tay cũng trở nên dịu dàng, không cắt xoẹt ra một miếng thịt, mà chỉ nhè nhẹ cứa một lát nhỏ.

Tôi bắt đầu lo lắng không hiểu ăn đến bao giờ mới hết được món bít tết này.

Có lẽ tại chúng tôi yên lặng quá, lờ mờ còn nghe thấy tiếng rung lắc dữ dội của cây cối ngoài cửa sổ.

Bầu không khí có vẻ hơi là lạ, giống như không khí chiến tranh lạnh của đôi tình nhân đang say đắm nồng nàng; cũng tựa hồ như bầu không khí của buổi thương lượng tiền cấp dưỡng của cặp vợ chồng đang chuẩn bị ly hôn.

 

“Mình thường có cảm giác mình dang tìm kiếm thứ gì đó.” Nàng đột nhiên phá vỡ sự trầm lặng ấy, “nhưng chẳng rõ đó rốt cuộc là thứ gì nữa.”

Nhất thời, tôi cũng không biết nên đáp lại nàng thế nào, bèn dừng dao dĩa lại, ngước mắt nhìn chăm chú.

“Mình tìm chyện để nói thôi mà.” Nàng cười cười, “bạn đừng căng thẳng thế.”

“À,” tôi cũng cười, “thực ra mình cũng đang tìm kiếm…”

“Vậy sao?” nàng nói, “mình tìm kiếm gì?”

“Hôm nay lúc tìm một đôi tất mới trước khi ra ngoài, mình mới ngộ ra rằng, đời người là một cuộc tìm kiếm dài không bao giờ dứt.”

Nàng bật cười khúc khích, hình như bị sặc, vội cầm ly nước lên nhấp một ngụm.

 

“Bạn không sao chứ?”

“Ưm.” Nàng gật gật đầu, “bạn vẫn thường nói chuyện kiểu ấy à?”

“Chắc là thế.”

“Nếu vậy thì, mình quên mất một chuyện cực kỳ quan trọng rồi.”

“Chuyện gì thế?”

“Rất vui được quen bạn.” Nàng nâng ly lên, “Thái Húc Bình.”

“Mình cũng vậy. Người đẹp số 6…” Tôi cũng nâng ly nước lên, “À không, bạn Ông Huệ Đình chứ.”

 

“Cái biệt danh Người đẹp số 6 này cũng hay phết, mỗi tội hai chữ ‘người đẹp’ mình với không tới thôi.”

“Bạn hoàn toàn xứng đáng mà.” Tôi nói.

“Mình lấy làm hổ thẹn.”

“Bạn nên không thẹn với lòng.”

“Không, mình thẹn không dám nhận.”

“Thôi không thẹn thùng gì nữa.”

“Hở?”

“Xin lỗi, mình không nghĩ ra câu gì nữa.” Tôi gãi gãi đầu, “tóm lại là mình nói thực lòng đấy.”

“Thế thì mình đành phải lén lút chấp nhận thôi,” nàng thấp giọng nói, “bạn cũng chỉ được lén lút gọi thế thôi nhé.”

“Được,” tôi gật gật đầu, “mình sẽ lén lút gọi.”

 

Lời đã mở, tay cắt thịt bò cũng dễ dàng hơn nhiều, đẩy ra kéo vào là được một miếng nhỏ.

Miếng bít tết trước mặt mỗi lúc một nhỏ, những thông tin tôi biết về Người đẹp số 6 mỗi lúc một nhiều.

Người đẹp số 6 là người Đài Bắc, học năm thứ ba khoa Kiến thiết công trình, cùng khoá với tôi.

Học kỳ này nàng vừa dọn ra khỏi ký túc, thuê chung một căn hộ với hai cô cùng lớp, hàng ngày đạp xe đi học.

Nàng là hội viên câu lạc bộ nghe nhìn, vì có thể xem rất nhiều phim, nghe rất nhiều đĩa nhạc.

“Bình thường ngoài đọc sách, xem phim, nghe nhạc ra, chẳng có sở thích đặc biệt gì khác.” Nàng nói.

“Giờ bạn có thêm danh hiệu người đẹp rồi, tính sao đây?”

 

“Tính sao đây là sao?” Nàng hỏi.

“Bạn không cần luyện tập cho quen với các sở thích phù hợp với thân phận người đẹp à, kiểu như chơi đàn tranh, hát thanh nhạc, múa ballet chẳng hạn?”

“Không cần.” Nàng bật cười, “bạn thì sao?”

“Trước mắt mình cũng chẳng có sở thích gì đặc biệt, nhưng sau này e rằng sẽ có thêm một cái.”

“Sở thích gì?”

“Trời bão ra ngoài hóng gió, rồi kiếm một nhà hàng ăn tối.”

“Sở thích này hay đấy.” Nàng nói, “nhớ hẹn mình đi cùng nhé.”

“Cái đó thì chắc chắn rồi.”