[Trích đăng] Bộ bộ kinh tâm – Ngoại truyện 1

Posted on 10/03/2012 bởi

2



NGOI TRUYN 1

Hoa hnh, mưa xuân, thiếu niên cười

Ung Chính năm thứ tư.

Gió xuân còn lành lạnh, con gái yếu đuối sợ rét vẫn phải mặc áo chẽn nhưng Thừa Hoan, để ngoài tai lời khuyên ngăn của nhũ mẫu, cứ thay sang áo cánh màu phấn hồng. Cô lại hiếu động, không thích trang sức nặng chịch rườm rà, bèn lén nhũ mẫu, bắt a hoàn vấn cho mình kiểu tóc đơn giản thôi.

Buổi chiều là giờ tập đàn tranh, thầy dạy được một lúc thì gục đầu xuống đàn, ngủ thiếp đi.

Thừa Hoan khúc khích cầm chiếc thước chọc chọc thầy. Ngoài cửa sổ, một thiếu niên mặt mày sáng sủa trông rất tinh quái cất tiếng cười:

– Đừng đùa! Để ông ta tỉnh thì em không đi được nữa đâu.

Thừa Hoan nhăn mặt nghịch ngợm, nói:

– Thuốc em bỏ đủ mà, phen này ông ta phải mê mệt đến hai ba canh giờ là ít.

Cô cầm bút lông vẽ một con rùa đen ngủ khò khò vào trán thầy, rồi nhấc váy giẫm lên ghế, nhảy luôn qua cửa sổ.

Thiếu niên ngoài song đón lấy cô, hai người dắt nhau chạy thục mạng, chạy một lèo hơn nửa canh giờ, đến thẳng cầu Hội Tâm mới dừng lại thở dốc.

Thiếu niên là Ngũ hoàng tử Hoằng Trú, tính tình ngông ngáo, thường gây tai vạ, vì sợ bị phạt nên bạ chuyện gì cũng lôi kéo thêm Thừa Hoan. Cô bé vốn được Ung Chính cưng chiều, thoạt tiên chỉ là cái đệm đỡ lưng cho gã, nhưng lâu dài, đỡ mãi lại sinh cảm tình, hai người còn thân thiết hơn cả anh em ruột. Trò quỷ nào mà có Hoằng Trú là tất có Thừa Hoan, rắc rối gì có Thừa Hoan thì không thể thiếu mặt Hoằng Trú.

Thừa Hoan ngửa mặt ngắm thùy liễu đương nảy lá non:

– Tiếc thật, Hoằng Lịch ca ca cưới được vợ xong là không buồn ngó ngàng đến bọn mình nữa.

Hoằng Trú cười bảo:

– Không phải vì cưới vợ đâu, vì Hoàng a ma đấy!

Rồi gã bắt chước điệu bộ cung kính của Hoằng Lịch, bước đi mắt nhìn thẳng, cứ mở miệng là nói, “Vâng, Hoàng a ma.”

Thừa Hoan bật cười khúc khích, nghĩ chắc Hoằng Lịch cũng đang nói câu này thật.

Trong điện Cần Chính, Hoằng Lịch cúi đầu, kính cẩn thưa, “Vâng, Hoàng a ma”. Dứt lời mũi bỗng ngứa ran lên, bất giác hắt hơi. Chàng đâm bồn chồn, chỉ sợ Hoàng a ma nghĩ mình bất kính, Di thân vương liền cười nói:

– Có ai đang nhắc Tứ a ca rồi!

Hoằng Lịch vội cười hùa, coi như cũng lấp liếm xong.

Chàng chực hầu Ung Chính suốt một buổi chiều, rời điện Cần Chính đi ra mà vẫn cảm thấy sức nặng của hai luồng mắt ép xuống đầu mình, lòng hết sức rầu rĩ. Hoàng a ma không bao giờ biểu lộ giận mừng, bất kể chàng cố gắng đến đâu cũng chẳng mấy khi nhận được lời khen ngợi, còn thường xuyên bị khiển trách dạy bảo trước mặt bao người. Đôi lúc cảm thấy mệt mỏi vô chừng, thậm chí không muốn gặp Hoàng a ma chút nào cả, nhưng lại không được phép không gặp.

Thấy mấy thái giám mặt mày lo âu, chạy nháo nhác khắp nơi như ong vỡ tổ, chàng tiện miệng hỏi tiểu thái giám theo hầu:

– Sao thế?

– Nghe nói Ngũ a ca lại trốn học, họ đang chạy quanh tìm kiếm.

Chân mày cau rúm cuối cùng cũng giãn ra đôi chút. Mấy năm gần đây Hoàng a ma ngày càng nặng lòng theo Phật, ít gần nữ sắc, không thể có thêm con được nữa, người đủ khả năng kế thừa ngôi báu chỉ có chàng và Hoằng Trú. Hoằng Trú thông minh dĩnh ngộ, xứng mặt kình địch, nhưng lại rất ham chơi, không bao giờ gắng công vào việc chính, nên Hoàng a ma chỉ còn chàng thôi, bất kể ông ưng hay không ưng ý.

Đến bên cầu Hội Tâm, đầu này liễu giăng giăng, đầu kia hạnh hoa rực rỡ.

Những cánh hoa mỏng nhẹ như tơ, từng bông từng bông xúm xít đầu cành. Màu phấn nhạt màu trắng xốp cùng dâng rờm rợp một góc trời, tựa tuyết mà không phải tuyết, như sương mà chẳng phải sương. Gió nhẹ thoảng qua là cánh hoa rơi tới tấp. Mặt đất phủ dày tuyết thơm, sóng biếc dưới cầu cũng dập dềnh muôn vàn hoa rụng.

Hoằng Lịch lững thững bước trong mưa hoa, bỗng thấy một cô gái đang chao liệng trên cái đu giữa rừng. Đu chao mỗi lúc một cao, nhưng cô gái không hề sợ hãi, tiếng cười giòn tan xuyên qua mịt mờ cánh hoa, vang xa khắp đất trời.

Tấm áo màu phấn hồng rực rỡ như ráng sớm, suối tóc xanh mướt không bị ràng trói bởi trang sức cung đình, chao lượn trẻ tươi giữa mưa hoa trắng xốp. Lần đầu tiên trong đời, Hoằng Lịch nhận ra chỉ mấy lọn tóc đen nhánh mà cũng đủ để khơi gợi một thứ mơ màng tình điệu.

Chàng bất giác dừng bước, thầm kinh ngạc, thị nữ cung nào mà táo gan đến thế? Nhưng chỉ chớp mắt đã hiểu ra, thở dài quay gót định đi, bỗng cô gái “Á” một tiếng thảng thốt, ngã nhào khỏi đu.

Hoằng Lịch xoay phắt lại, lạng người tới giơ tay đón.

Giữa mưa hoa xao xác, cô gái rơi thẳng vào lòng chàng như một thiên tinh, khuôn mặt không hề bàng hoàng, ngược lại còn ranh ma khoái chí.

– Hoằng Lịch ca ca, em cố ý đấy!

Hoằng Lịch nhìn sửng con người nằm trong lòng mình một thoáng mới thả xuống, dáng điệu thản nhiên như không, mỉm cười hỏi:

– Nếu ta không đỡ được thì sao?

Thừa Hoan nói một cách chắc chắn:

– Em biết anh sẽ đỡ được. Miễn là việc anh muốn, nhất định anh sẽ làm được.

Chỉ tích tắc, Hoằng Lịch thấy lòng bừng lên phấn chấn, cảm giác tủi thân trắc trở ở chỗ Hoàng a ma tựa hồ tan biến. Chàng cười hỏi:

– Hoằng Trú đưa em ra đây chơi phải không? Nó đâu?

Thừa Hoan cười cười trỏ vào sâu trong rừng hạnh:

– Đằng kia. Bọn họ không chịu cho con gái nhập hội, em đành ra chơi đu vậy.

Hoằng Lịch nói:

– Đi nào! Đi xem xem.

Hai người chưa tới gần đã nghe tiếng ai đó cãi cọ với Hoằng Trú.

– A ma và ngạch nương ta đều là người Mãn chính gốc. Tổ tiên từng theo Thái Tổ hoàng đế dẫn quân nhập quan. Thừa Hoan là đứa cha căng chú kiết nào? Một con cách cách giả hiệu.

Hoằng Trú tát đánh bốp vào mặt kẻ đang nói, đối phương cũng không khách sáo gì, lập tức kính trả Hoằng Trú một đấm, hai người lăn xả vào ẩu đả.

Kẻ đánh nhau với Hoằng Trú là em trai của đích phúc tấn Phú Sát thị vợ Hoằng Lịch. Bọn thiếu niên xung quanh cũng đều dòng dõi quý tộc, kiêu ngạo từ trong máu, Hoằng Trú xưa nay lại chưa hề chứng tỏ được uy nghi của một hoàng tử, vì thế không kẻ nào khuyên giải, ngược lại cùng vỗ tay reo hò.

Hoằng Lịch hắng giọng, ho một tiếng. Bọn kia trông thấy chàng, lập tức cúi mình hành lễ:

– Tứ a ca cát tường!

Hai kẻ đang vật lộn dưới đất vẫn quấn lấy nhau, Hoằng Lịch hạ lệnh:

– Tách hai đứa ra!

Lập tức mỗi người lôi một bên, kéo rời bọn họ.

Hoằng Lịch trách mắng Hoằng Trú mấy câu. Hoằng Trú toan phân trần, nhưng thấy Thừa Hoan đứng sững sờ đằng sau, gã bèn mím môi, nuốt ực những điều định nói.

Giáo huấn Hoằng Trú xong, Hoằng Lịch cho tất cả giải tán.

Ai nấy đi rồi, Hoằng Lịch mới cúi xuống xem xét những vết thương trên mặt Hoằng Trú, còn chưa kịp mở lời, Hoằng Trú đã nói:

– Em hiểu ý Tứ ca. Nhỡ để sự việc ầm ĩ đến nỗi Hoàng a ma biết được thì nhất định chẳng kể đúng sai, trước tiên người cứ lột da em đã.

Hoằng Lịch thật lòng rất thương yêu đứa em ngỗ ngược nhưng thông minh này, bèn cười bảo:

– Em hiểu thì tốt rồi.

Thừa Hoan đến gần, thắc mắc hỏi:

– Vì sao bọn nó luôn thích rủa xả em thế?

Hoằng Trú nói ngay:

– Làm gì có chuyện ấy.

– Anh không cần phỉnh em, lòng em hiểu rất rõ, bọn chúng nói em là con rơi, nói em không phải con ruột của a ma, em là con hoang.

Hoằng Trú quát lên:

– Bậy bạ! Bậy bạ hết! Kẻ nào nói thế? Em bảo cho ta biết, ta đi đánh vỡ mồm nó ra.

Thừa Hoan yên lặng nhìn gã, mắt gờn gợn đau đớn, Hoằng Trú không nói được tiếng nào nữa.

Hoằng Lịch đặt hai tay lên vai Thừa Hoan, hơi cúi xuống chăm chú nhìn vào mặt cô, cười bảo:

– Trong Tử Cấm Thành này, hỏi ai là người được Hoàng a ma sủng ái nhất, nếu em xếp thứ hai thì không ai dám xếp thứ nhất nữa. Bọn chúng ganh ngầm, tất nhiên sẽ bịa đặt đủ chuyện để bôi nhọ em, nay em tưởng là thật thì mắc mưu bọn chúng rồi, em định để chúng đắc ý à?

Thừa Hoan ngẫm nghĩ, tin lời Hoằng Lịch, bèn nói:

– Không đời nào.

– Vậy cười lên xem!

Thừa Hoan liền nhoẻn cười, hệt như gió xuân ùa tới, hoa rộ đầu cành, khiến đất trời bừng lên rạng rỡ. Hoằng Trú đang hầm hầm tức giận mà không cầm được cũng phải bật cười. Hoằng Lịch nói:

– Mau về ăn cơm tối! Bọn cung nữ thái giám của các em chắc đang tìm loạn lên rồi, để ta dẫn hai em về.

Hoằng Trú lầm bầm:

– Sau chữ “dẫn” thiếu chữ “giải” nhỉ?

Thừa Hoan bĩu môi:

– Từ khi thành hôn tới giờ, Hoằng Lịch ca ca không thèm chơi với chúng em nữa.

Cô và Hoằng Trú nhìn nhau, đột nhiên cùng nhặt một nắm hoa dưới đất lên ném Hoằng Lịch, Hoằng Lịch giơ tay che chắn, nhưng vẫn trúng vào mặt. Hoằng Trú và Thừa Hoan đều phá lên cười lớn, vừa cười vừa dùng cánh hoa làm vũ khí, liên tục tấn công Hoằng Lịch.

Nhìn bộ dạng hai người, cảm giác như được quay lại hồi nhỏ, Hoằng Lịch bỗng dưng mặc kệ tất cả, cũng cúi xuống cỏ vơ hoa lên, dùng cánh hoa phản kích Thừa Hoan và Hoằng Trú.

Thế là, hoa hạnh tơi bời bay mù mịt, ba người hăm hở chiến đấu, mặt mũi đầu cổ toàn là cánh hoa.

Chơi đến mệt lử, họ ngồi bệt xuống đất.

Hoằng Trú ngả ngốn dựa luôn vào người Hoằng Lịch, ngửa đầu ra mà thở, thổi bay những cánh hoa gần mặt mình.

Thừa Hoan nhặt một nhành liễu đưa cho Hoằng Lịch, chàng thành thạo tết nhành liễu thành một cái vành đội đầu. Thừa Hoan gài hoa hạnh xung quanh rồi đội lên, dang hai tay vừa xoay lòng vòng vừa hỏi:

– Đẹp không? Đẹp không? Có giống cô tiên hoa hạnh không?

Bấy giờ, bóng chiều dát đỏ núi tây, hoa bay trong gió ngất ngây muôn phần. Giữa tà dương và bóng hoa, nụ cười của Thừa Hoan càng thêm rạng rỡ, vẻ xuân càng nồng.

Hoằng Lịch chỉ mỉm cười, không nói năng gì. Hoằng Trú thì nhằn nhằn một nhành liễu, lười biếng nói:

– Trong Tây du ký có một con yêu hoa hạnh, hình như bị Trư Bát Giới quài cho nhát đinh ba chết tốt.

– Em đi mách hoàng bá bá là anh không chăm chỉ học, lại còn đọc sách yêu quái nhì nhằng bây giờ.

Thừa Hoan giậm mạnh chân trên thảm hoa rụng, khiến nó bay tung lên đầy mặt Hoằng Trú. Hoằng Lịch cũng không tránh khỏi liên luỵ.

Hai người đang đấu khẩu thì nhũ mẫu Thừa Hoan tìm đến. Nhác thấy cô, mặt mụ hết xanh lại trắng, nhưng không dám nói nặng, chỉ luôn miệng than thở rồi đưa Thừa Hoan về chải đầu thay áo.

Hoằng Lịch cười tóm lấy Hoằng Trú, nói:

– Dẫn giải cái con khỉ Tôn này về nào, ta còn bận việc nữa.

Liếc xung quanh vắng vẻ, Hoằng Trú ngập ngừng:

– Trên tông phả ghi Thừa Hoan là con của Thập tam thúc và đích phúc tấn, luận về huyết thống thì không ai tôn quý hơn em ấy nữa, vì sao bọn chúng luôn lấy chuyện thân thế Thừa Hoan ra để đàm tiếu?

Hoằng Lịch nói:

– Tông phả đã ghi như thế rồi, em còn bận tâm thiên hạ đàm tiếu làm gì?

– Nhưng… – Mặt đỏ lựng, trù trừ hồi lâu Hoằng Trú mới dám hỏi – Thừa Hoan là con riêng của Hoàng a ma phải không?

Hoằng Lịch ngẩn người, rồi cười sằng sặc:

– Càng đồn đại càng hoang đường, đầu tiên thì nói Thừa Hoan là con riêng của Thập tam thúc, bây giờ lại biến thành con riêng của Hoàng a ma, đến em cũng đi tin những lời tồi tệ ấy ư?

Hoằng Trú cà lắp:

– Nếu là con riêng của Thập tam thúc, vì sao Thập tam thúc luôn hờ hững với Thừa Hoan? Vì sao lại để em ấy lớn lên trong cung? Ngạch nương của Thừa Hoan thì càng quái lạ hơn nữa, bao nhiêu năm nay anh đã thấy thím ôm Thừa Hoan lần nào chưa? Khách sáo lịch thiệp y như người ngoài, ở đâu ra ngạch nương kiểu thế? Thập tam thúc có một đống con trai con gái, vì sao Hoàng a ma chỉ đặc biệt với mỗi Thừa Hoan? Đừng nói công chúa kém xa, mà ngay anh em mình cũng không sánh kịp luôn. Em nhớ trước đây bên Hoàng a ma có một cung nữ, Thừa Hoan luôn âm thầm coi cô ấy là ngạch nương. Cung nữ đấy tên là gì nhỉ, em không nhớ ra, hình như tên là…

– Hoằng Trú! – Hoằng Lịch bỗng đanh mặt – Đừng bao giờ nhắc đến người này, ngạch nương em cũng đã dặn riêng em rồi mà.

Hoằng Trú vội im miệng, một lúc lâu sau mới hậm hực nói:

– Em không bận tâm Thừa Hoan có phải con riêng của Hoàng a ma không, đằng nào chúng ta cũng cùng lớn lên với nhau, em đã coi Thừa Hoan như em ruột từ lâu rồi. Em chỉ cảm thấy lạ lùng, không hiểu vì sao người trong cung luôn né tránh chuyện thân thế Thừa Hoan. Tứ ca có biết không? Nếu biết thì nói cho em hay đi, em tuyệt đối không kể lại cho ai đâu.

Hoằng Lịch thở dài:

– Ta thì có thể biết được bao nhiêu đây? Hoàng a ma và Thập tam vương thúc nhất định là biết, nhưng ai dám hỏi hai vị? Hoàng hậu nương nương và Thập tam phúc tấn chắc chắn cũng biết, nhưng hai bà đều thuộc dạng kín tiếng, chẳng bao giờ tiết lộ cho chúng ta đâu.

– Tất cả mọi người đều lén lút dị nghị Thừa Hoan, chẳng lẽ chưa bao giờ Tứ ca tò mò ư?

– Ta đã từng hỏi ngạch nương, ngạch nương cũng trả lời mập mờ. Bà kể năm ấy Hoàng a ma đột nhiên ẵm một bé gái sơ sinh về phủ, giao cho hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng, và nói với mọi người trong phủ rằng đây là con của Thập tam vương thúc, nhưng không hề cho biết là do ai sinh ra. Ngạch nương và các di nương cố nhiên càng không dám hỏi nhiều. Lúc ấy ta đã lơn lớn, còn đi xem cô bé mặt mũi thế nào. Bấy giờ Hoàng a ma suốt ngày giao thiệp với bọn hoà thượng đạo sĩ, người trong phủ thậm chí không dám thở mạnh.

Hoằng Trú cười:

– Ngoài Thừa Hoan, có ai dám thở mạnh trước mặt Hoàng a ma đâu? Em còn mong cả đời không phải gặp người, làm con trai của người mệt chết đi được.

Hoằng Lịch lắc đầu:

– Em không biết, dạo ấy… – Chàng chợt thở dài, nói – Bất kể Thừa Hoan có phải là con gái của Thập tam vương thúc hay không, thì vẫn là cốt nhục của nhà Ái Tân Giác La, bởi tên của em ấy là do hoàng gia gia ban. Không bao giờ hoàng gia gia lại đi nhận bừa cháu gái đâu.

Hoằng Trú than:

– Đúng là lằng nhằng, chuyện năm xưa sao rối tinh thế nhỉ?

Hoằng Lịch nói:

– Em đừng lén lút dò la nữa! Hoàng a ma mà phát hiện ra thì sẽ lột da em thật đấy!

– Em tự có cân nhắc chứ, chuyện này càng chứng tỏ Hoàng a ma không muốn ai biết, vì thế chúng ta cũng không thể biết được, những người biết đều đã… – Hoằng Trú vạch tay ngang cổ.

Hoằng Lịch im lặng, Hoằng Trú cũng tỏ ra nghiêm nghị khác thường. Chuyện Cửu vương đoạt vị năm xưa, tuy họ không tường tận ngọn ngành, cũng chẳng mấy người dám đề cập trước mặt họ, nhưng dầu sao vẫn nghe ngóng được ít nhiều, và cái ít nhiều ấy đã đủ khiến họ tim đập chân run.

Một lát sau, Hoằng Trú lại cười hi hi ha ha:

– Tứ ca, em về đây!

Hoằng Lịch cười nói:

– Em yên lòng về đi! Còn bọn đơm đặt sau lưng, ta sẽ dạy chúng cách quản lý cái lưỡi của mình.

Hoằng Trú nói:

– Biết Tứ ca nhất định sẽ không chỉ mắng em là xong mà.

Rồi khoát tay chào, cười khì bỏ đi.