[Trích đăng] Bộ bộ kinh tâm – Ngoại truyện 2

Posted on 12/03/2012 bởi

9


BBKT1


NGOI TRUYN 2

Sương đm rèm, cửa sổ trăng phơi

Năm Ung Chính thứ sáu.

– Hoằng Trú chết tiệt, trả tranh lại cho tôi!

Thừa Hoan đuổi đằng sau, Hoằng Trú vừa chạy vừa ngoái lại làm mặt hề:

– Cứ không trả đấy, không trả đấy!

Kẻ chạy người đuổi, cùng phóng vào Chính Đại Quang Minh điện.

Có cột nhà và đồ đạc làm chướng ngại vật, Hoằng Trú như cá gặp nước, càng không uý kỵ gì nữa. Thừa Hoan đuổi theo, thở hồng hộc rồi mà không bắt kịp, đảo mắt nghĩ ngay ra một kế, bèn giật mình kêu to về phía sau Hoằng Trú: “Hoàng bá bá!”

Hoằng Trú sợ Hoàng a ma nhất trên đời, sợ đến rụng rời, lập tức sụp lạy. Thừa Hoan phì cười giật lại tranh vẽ của mình từ tay Hoằng Trú, dương dương tự đắc đứng trước mặt gã, cười bảo:

– Trú nhi ngoan, dập đầu thêm mấy cái nữa đi, ta sẽ tha tội cho.

Thấy mình bị trêu cợt, Hoằng Trú đỏ bừng mặt, chồm lên dợt đánh Thừa Hoan. Thừa Hoan bèn lạng mình chạy luôn, vừa chạy vừa kêu:

– Ta đã bảo con đừng quỳ nữa, con lại cứ nằng nặc hành đại lễ, ta còn làm thế nào được?

Hai người đang cười đùa ầm ĩ thì choang một tiếng, cái lọ tráng men dùng cắm trường xuân trong Chính Đại Quang Minh điện rơi xuống đất, Thừa Hoan và Hoằng Trú đều lặng ngắt, sững sờ nhìn nhau. Đánh vỡ đồ vật không phải việc gì to tát, nhưng cả hai từ nhỏ đã chuyên gây vạ, bây giờ mới nhớ ra rằng lúc trước từng được nhắc nhở là không được vào nô giỡn trong Chính Đại Quang Minh điện.

Thừa Hoan liền nói:

– Không phải em đánh đổ, mà là anh.

– Không phải ta đánh rơi, em đụng đổ mà.

Hai đứa cứ đùn đẩy lẫn nhau, chí choé không dứt. Hoằng Trú chợt gợi ý:

– Hoàng a ma chỉ đến điện này vào dịp Tết nhất hay tiếp đón sứ thần nước ngoài thôi. Chúng ta len lén phi tang mảnh vỡ, chẳng ai biết đấy là đâu. Khi nào có người hỏi tới, thì cứ trả lời là không biết…

Thừa Hoan lí nhí:

– Hoàng bá bá đến rồi!

Tưởng Thừa Hoan lại doạ già mình nữa, Hoằng Trú bèn tinh nghịch giả giọng cô:

– Hoàng bá bá đến rồi, đáng sợ quá đi!

Thừa Hoan túm tay gã kéo quỳ xuống. Bấy giờ Hoằng Trú mới nhìn thấy Ung Chính đang đứng ở cửa Chính Đại Quang Minh điện, bên cạnh là Hoằng Lịch và Cao Vô Dung.

Ung Chính nhìn mảnh vỡ tung toé dưới đất, lãnh đạm hỏi:

– Đây là lần thứ mấy trong tháng?

Cao Vô Dung nghĩ kỹ rồi đáp:

– Bẩm Hoàng thượng, không tính lần hai người lén uống rượu làm cháy nhà thì là đồ vật thứ mười chín.

Hoằng Trú dập đầu, không dám nói năng gì. Thừa Hoan vừa dập đầu vừa tự thú:

– Là con đánh vỡ, không liên quan đến Hoằng Trú ca ca.

Hoằng Trú lập tức nói:

– Con đụng đổ, không liên quan đến Thừa Hoan.

– Rốt cục là ai?

– Là con! – Cả hai cùng nói một lượt. Dứt lời lại sừng sộ nhìn nhau như cặp gà chọi.

Ung Chính cau mày, định nói thì một cơn gió lướt qua, thổi tờ tranh Thừa Hoan đánh rơi trên đất đến bên chân ông.

Ung Chính đưa mắt nhìn. Hiểu ý Hoàng thượng, Cao Vô Dung lập tức cúi xuống lượm lên, nhưng khi nhìn rõ người trong tranh thì ngập ngừng không dám đưa ra, do dự một lúc, cuối cùng vẫn chìa hai tay dâng lên Ung Chính, nhưng mặt tái nhợt đi.

Khuôn mặt vô cảm, Ung Chính hững hờ liếc qua, cầm luôn tờ tranh đút vào tay áo rồi quay mình đi, dặn Hoằng Lịch:

– Con tự giải quyết!

Cao Vô Dung đi theo, còn nghe tiếng cãi cọ vọng ra.

– Hoằng Lịch ca ca, không phải em đánh vỡ, là Hoằng Trú đấy!

– Tứ ca, em thề với anh, đúng là Thừa Hoan đánh vỡ.

– Rõ ràng là anh, sao lại vu hãm tôi? Đại trượng phu dám làm mà không dám nhận.

– Ta chỉ biết quân tử phải nói thật, chính cô làm vỡ, chính cô làm vỡ.

– Nếu không phải anh cướp bức ký hoạ than chì của tôi, thì tôi chạy tới đây làm gì?

– Cô không chăm chỉ tập đàn tranh, lại theo mấy tên hoà thượng Tây dương học vẽ tranh Tây, ta ngó xem thì đã làm sao?

 

Cao Vô Dung lo lắng trong lòng, nhưng Ung Chính vẫn tỏ ra bình thường, không chỉ không hề bâng khuâng trễ nải, mà còn cần mẫn hơn hằng ngày, khoác áo ngồi trên sập, cứ thế duyệt tấu chương đến tận đêm khuya.

Cao Vô Dung nhắc mấy lần, “Hoàng thượng, đã khuya lắm rồi!”. Thấy Ung Chính vẫn không phản ứng, hắn đành ngậm miệng, gắng tập trung tinh thần chực hầu.

 

Thừa Hoan ôm đèn lưu ly đi vào. Các thái giám toan thỉnh an, nhưng cô ra hiệu im lặng rồi cuộn mình bên cạnh đầu gối Ung Chính, lặng lẽ nhìn ông viết, yên ả như một con mèo.

Ung Chính nhếch môi cười, đặt một tay lên lưng Thừa Hoan, tay còn lại vẫn đưa bút rất nhanh.

Một lát sau, ông buông bút xuống, hỏi:

– Sao còn chưa ngủ?

– Hoàng bá bá cũng chưa ngủ mà.

Ung Chính ra hiệu cho Cao Vô Dung thu dọn tấu chương. Cao Vô Dung như cất được gánh nặng, lập tức vâng lệnh.

Ung Chính lấy áo choàng của mình đắp lên cho Thừa Hoan, hỏi:

– Sao đây?

– Hoàng bá bá, con thật sự là con đẻ của Thập tam vương gia và Thập tam phúc tấn chứ?

– Thừa Hoan!

Ung Chính xưa nay rất chiều chuộng Thừa Hoan, nhưng lúc này sắc mặt băng giá. Thừa Hoan không dám hỏi nữa, cúi mặt xuống, tủi thân nhưng vẫn ương ngạnh. Ung Chính hỏi:

– Con nghe thấy gì vậy?

– Không có gì, con chỉ thắc mắc sao tháng Chạp năm nào con cũng phải cúng bái ai đó.

Ung Chính biết cô không nói thật, nhưng cũng không muốn lục vấn, chỉ trấn an bằng giọng hiền hoà:

– Đừng nghĩ ngợi lung tung! Con là con gái ruột của a ma con. A ma con thật sự rất thương yêu con, có một số chuyện bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau này sẽ hiểu.

Thừa Hoan hỏi:

– Hoằng Lịch ca ca nói tên con là do hoàng gia gia ban cho, vì sao hoàng gia gia lại muốn gọi con là Thừa Hoan?

Ung Chính chậm rãi nói:

– Người ấy hi vọng con sẽ hiếu thảo với cha mẹ, thừa hoan tất hạ.

Thừa Hoan sấp mình trên đầu gối Ung Chính, mắt loáng ướt, so với vẻ hoạt bát hồn nhiên hồi sáng thì hệt như hai người khác nhau. Ung Chính vuốt tóc cô, nhìn nến hồng nhảy nhót trên bàn, người bỗng thẫn thờ.

Một lúc lâu sau, tưởng cô bé đã ngủ, ông định sai người đưa về phòng thì Thừa Hoan đột nhiên thủ thỉ:

– Con nhớ cô cô quá!

Bàn tay cất lên giữa chừng sững lại, rồi chậm rãi thả xuống đầu Thừa Hoan. Ung Chính lãnh đạm nói:

– Để trẫm cho người đưa con về nghỉ.

Thừa Hoan đã ra đến cửa, Ung Chính đột nhiên gọi giật cô lại, chìa tranh ra trả. Thừa Hoan bặm môi:

– Đây là bức đẹp nhất trong số tranh con vẽ, nếu hoàng bá bá muốn thì cứ giữ ạ.

– Không cần – Ung Chính đáp.

Trông dáng vẻ lạnh lùng của ông, Thừa Hoan thầm thất vọng, cung kính nhận lại rồi quay mình đi ra.

Hoàng bá bá cũng quên cô cô rồi ư?

Trong cung người ta đồn rằng cô cô là tình nhân của hoàng bá bá, nhưng lại có người nói cô cô là phúc tấn của Thập tứ thúc. Rốt cuộc cô cô là ai? Người mà Thừa Hoan khấu đầu cúng giỗ vào tháng Chạp hằng năm lại là ai? Thừa Hoan lại là con gái của ai nữa? Thắc mắc trong lòng càng lúc càng nhiều, nhưng không ai cho cô đáp án.

Ký ức hồi nhỏ rất nhạt nhoà hỗn loạn, có nhiều sự kiện đến cô cũng không phân biệt được là thật hay giả. Ban đầu cô còn muốn hỏi cho rành mạch, nhưng hỏi đến ai thì người ấy, nếu không kinh hoàng lắp bắp chẳng nên câu thì cũng lấp liếm rằng cô nhớ nhầm. Bây giờ, Thừa Hoan đã từ bỏ việc đi hỏi người khác, chỉ muốn tìm câu trả lời ở hoàng bá bá mà thôi.

 

Thừa Hoan trở về tẩm điện, bảo a hoàn lui ra, đang giở chăn định ngủ thì một thây ma trong chăn bật dậy, phóng hai tay bóp lấy cổ cô. Thừa Hoan kinh hoàng giật lui liền mấy bước mới gắng gượng trụ vững lại được.

Thấy Thừa Hoan cuối cùng cũng hoảng hồn, Hoằng Trú thích chí cười váng lên:

– Ôi, đồ nhát gan, đồ nhát gan!

Đương cơn kinh hoàng, bao nhiêu nước mắt tích tụ trong lòng cùng lúc vỡ oà thành lệ châu tuôn xuống.

Hoằng Trú sững sờ. Đối với gã, Thừa Hoan là người không biết âu sầu, là người có thể khiến Hoàng a ma dịu nét mặt mỉm cười, đủ sức làm tất cả vui tươi, là thứ trái cây khiến ai nấy lãng quên phiền não.

Gã vội chắp tay xin lỗi. Thừa Hoan gạt nước mắt, gượng cười:

– Em không sao, chỉ là bất chợt giật mình. Anh đóng thây ma giống quá, lần sau dạy em, em đi doạ Hoằng Lịch ca ca.

Hoằng Trú trông thì hồ đồ nhưng nhạy bén hơn hẳn người thường. Biết rõ Thừa Hoan nói dối, song gã lựa ngay theo, cười nói:

– Được, mai chúng ta cùng đi doạ anh ấy.

Thừa Hoan nói:

– Anh mau về đi. Muộn thế này để người khác nhìn thấy thì lại phiền phức lắm đấy!

Hoằng Trú cười hì hì:

– Em gái ngoan, ta không ngủ được. Em ra ngoài đi dạo với ta nhé! Bọn mình chọn chỗ nào vắng vẻ để không ai phát hiện ra.

Thừa Hoan đang lúc buồn rầu, cũng không ngủ được, bèn kéo màn lại, nguỵ trang như thể mình đã ngủ rồi. Ngại mặc áo chẽn, cô bèn tiện tay vớ lấy một tấm áo choàng bằng gấm trắng, cùng Hoằng Trú trèo cửa sổ nhảy ra.

Hai người không dám xách đèn lồng, cũng may trăng sáng vằng vặc. Dạo bước dưới trăng bỗng thành một thứ ý vị riêng. Có điều, nếu ai trông thấy nhất định sẽ nghĩ thế này: một thiếu nữ áo trắng, tóc dài xoã xượi, một cương thi áo đen, mặt mũi trắng bệch, đúng là cảnh một cặp Hắc Bạch Vô Thường sống dậy đi tuần đêm.

Hai người không dám đi đường lớn, toàn chọn nẻo khuất mà đi, chưa từng nghĩ ở đây cũng có thái giám canh gác. Thình lình giáp mặt một tên, hai người hoảng sợ định tháo chạy, nhưng lão thái giám đó mặt mày tái xanh, mắt lồi hẳn ra, lảo đảo ngã ngất trước rồi.

Hoằng Trú và Thừa Hoan đưa mắt nhìn nhau, không nhịn được cùng bật cười, Hoằng Trú cười khì:

– Đợi đấy! Ngày mai chắc là sẽ nói trong cung có ma.

Chợt cảm thấy khu nhà hoang vắng trước mặt rất quen thuộc, Thừa Hoan bất giác kéo tay Hoằng Trú khẽ khàng đi lại gần, thấy có thái giám đứng canh, hoá ra là Cao Vô Dung. Hai người không dám tiến lên nữa nhưng lòng càng lúc càng nghi hoặc, bèn quay lại đi quanh một vòng, trông thấy bên tường bao sân có một cây to, cùng chung một ý, cả hai im lìm trèo lên thì trông thấy Ung Chính ngồi một mình trong nhà.

Hoằng Trú giật bắn, tay phát run, suýt nữa ngã lộn nhào, nhưng Thừa Hoan bình tĩnh giữ lấy gã, náu trong tán cây âm thầm theo dõi.

Ngọn đèn nhỏ như hạt đỗ, hắt sáng lù mù lên tường lạnh, Ung Chính ôm áo ngồi nghiêng bên án, tựa hồ đang xem bản thảo, nhưng không giở lấy một trang.

Gió đêm riết róng, cuốn thốc hoa rụng nhuỵ tàn, từng vốc một, từng đám một, hắt cả vào màn trướng.

Vầng trăng sáng trên trời rọi trắng tấm rèm trúc cũ, tựa như phủ xuống một lớp hàn sương, khiến những cánh hoa đỏ bay vào rèm trúc nổi bật lên như máu.

Ung Chính không nói năng không động đậy, tựa hồ thần trí đã lang thang cõi nào, mặc cho rèm trúc hất lên đập lạch cạch vào khung cửa.

 

Một lúc lâu sau, Cao Vô Dung xách đèn lồng đi vào. Ung Chính mở rương, tự tay xếp dọn đồ đạc, khóa cửa nhà rồi cùng Cao Vô Dung đi ra.

Trong ánh đèn mông lung, lần đầu tiên Hoằng Trú nhận ra Hoàng a ma rất gầy guộc rất trơ trọi, tựa hồ không thể gánh được sức nặng. Ngày thường bị trấn áp bởi uy nghiêm của ông, gã mặc nhiên cho rằng ông rất khoẻ khoắn hung bạo, không việc gì không làm nổi.

Hoằng Trú lặng người nhìn theo hồi lâu, mãi cho đến khi ánh đèn vàng vọt chìm lỉm giữa màn đêm, nỗi oán hờn hằng ngày với Hoàng a ma cũng nhạt bớt. Gã ngoảnh lại, thấy Thừa Hoan thất thần bèn đưa tay lay cô, khẽ nói:

– Chúng ta đột nhập nhé! Xem bên trong giấu thứ gì.

Lần đầu tiên, Thừa Hoan không phụ hoạ những trò nghịch ngợm của gã, dùng cả tay lẫn chân tụt xuống khỏi cây, nói:

– Em không muốn xem, em phải về ngủ đây.

Hoằng Trú không làm thế nào được, cũng trượt xuống, nhưng vừa đi vừa ngoái đầu liên tục. Thừa Hoan bỗng đứng phắt lại, nói:

– Hoằng Trú ca ca, hứa với em một việc nhé? Đừng quấy rầy hoàng bá bá nữa.

Thực ra Hoằng Trú tuy nghịch ngợm, nhưng xưa nay nể sợ Ung Chính, dẫu tò mò đến đâu đi nữa mà không có Thừa Hoan chống lưng thì cũng không bao giờ dám nhìn trộm. Song Thừa Hoan không nói “đừng nhìn trộm”, mà lại nói “đừng quấy rầy”, trước mắt Hoằng Trú bỗng nổi lên hình ảnh “sương đẫm rèm cửa sổ trăng phơi, người lẻ bóng đèn soi tường lạnh” vừa rồi, lòng bỗng thấy u buồn khó tả, bèn dẹp ngay tâm tính hiếu kỳ ranh quái của mình, gật đầu nói:

– Ta hiểu rồi!