[Trích đăng] Bộ bộ kinh tâm – Ngoại truyện 4

Posted on 13/03/2012 bởi

0


Bobokinhtam2


NGOI TRUYN 4

Điện rộng ngôi cao bóng lẻ loi

Năm Ung Chính thứ chín.

Khôn Ninh cung đặc quánh mùi thuốc, hoàng hậu Ô Lạt Na Lạp sắc mặt vàng vọt, vì quá gầy nên hai má hõm sâu, lưỡng quyền nhọn hoắt, một năm trở lại đây tóc rụng khá nhiều, gần như không còn giữ nổi dù một cây trâm, nhưng bà vẫn bảo cung nữ chải tóc thật mượt, rồi cài cho bà chiếc trâm Khanh Vân Ủng Phúc.

Cung nữ nhỏ nhẹ nói:

– Cách cách, hoàng hậu nương nương còn ngủ.

Ô Lạt Na Lạp mở bừng mắt:

– Thừa Hoan, vào đây!

Thừa Hoan hấp tấp đi vào, quỳ bên giường bà:

– Hôm nay trông nương nương phấn chấn hơn nhiều.

Ô Lạt Na Lạp mỉm cười, trong lòng tỉnh táo lạ thường, bà biết mình đã đi đến đoạn cuối rồi, không đau lòng, không tiếc hận, chỉ bịn rịn mà thôi. Bà nắm tay Thừa Hoan, ra ý bảo cô ngồi lên chiếc ghế cạnh giường cho tiện nói chuyện:

– Bản cung còn nhớ khi Hoàng thượng ẵm con về, con mới nặng hơn hai cân, khuôn mặt chỉ nhỏ bằng trái lê. Hoàng thượng giao cho ta chăm sóc. Lúc ấy a ma con bị giam trong trại nuôi ong, lòng ta thật sự không muốn lắm, chỉ sợ vì con mà cả phủ sẽ rước họa, mãi cho đến khi Thánh Tổ gia ban tên cho con, ta mới yên lòng. Thánh Tổ gia đã muốn con thừa hoan tất hạ, cố nhiên sớm muộn gì cũng có một ngày thả a ma con ra, nhưng không thể ngờ, bao nhiêu năm nay, người con thừa hoan tất hạ lại là ta.

Thừa Hoan áp mặt vào tay hoàng hậu:

– Đó là vì nương nương thương con.

Ô Lạt Na Lạp yêu thích nhất chính là cách ăn ở có trước có sau của Thừa Hoan, hễ ai đối tốt với con bé, nó đều nhất nhất ghi lòng tạc dạ. Từ năm Khang Hy thứ bốn mươi ba, Đại a ca yểu mệnh, Hoàng thượng tựa hồ cũng hiểu nỗi khổ trong lòng bà nên chưa từng tỏ ra ghẻ lạnh, chỉ hiềm bà không sinh đẻ được nữa, hi vọng cũng nhạt dần. Hoàng thượng ẵm Thừa Hoan về cho bà nuôi, lại đặc biệt cưng chiều nó, cố nhiên bà phải săn sóc Thừa Hoan một cách ân cần. Không phải vì bà thật lòng yêu mến con bé, chỉ vì đây là điều Hoàng thượng muốn bà làm. Nhưng bản thân Thừa Hoan lại có biệt tài khiến người ta thương quý, dần dần bà đã yêu thương thật sự, phần nào coi nó như con gái của mình, khoả lấp được nỗi bi thương và cô quạnh vì không con dưới gối. Thừa Hoan thông minh vô cùng, hoặc là cảm nhận được tấm lòng bà, hoặc là cũng giống bà, đều muốn Hoàng thượng vui, nên thường đến Khôn Ninh cung bầu bạn với bà, chơi đàn uống trà, kể về những kiểu quần áo đang thịnh hành, làm chút phấn nước trang điểm, thật sự khiến bà hưởng thụ được niềm vui có mụn con gái dưới gối.

Năm nay, từ khi bà ốm nằm liệt giường, ngày nào Thừa Hoan cũng đến thăm, nghĩ đủ mọi cách để bà vui, nó lại tinh tế, hễ cung nhân phạm sơ suất dù nhỏ nhoi thì đều bị nó vạch ra, đến nỗi bà bệnh gần một năm mà Khôn Ninh cung vẫn ngăn nắp đâu ra đấy. Con gái đối với ngạch nương thân sinh chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hoàng hậu nói:

– Bản cung vốn muốn nhìn thấy con xuất giá, muốn tự tay sắp hồi môn cho con, tiễn con ra tận cửa, đáng tiếc bản cung không có diễm phúc được làm mẹ trọn vẹn một lần – Bà thở dài – Hoàng thượng hứa hôn con cho vương tử Mông Cổ. Con được gả sang đó, sẽ có vị trí giống như bản cung trước đây, và tương lai của con cũng giống như bản cung bây giờ. Bản cung muốn chia sẻ với con những lời mà ngạch nương đã cẩn thận răn bảo bản cung bốn mươi năm về trước, trước khi bản cung được gả cho Hoàng thượng. Con nên nhớ cho kỹ.

Thừa Hoan chăm chú nghe:

– Xin nương nương cứ dạy.

Hoàng hậu hỏi:

– Con có mong vị vương tử Mông Cổ kia yêu chiều con không?

Thừa Hoan thẹn thùng, nhưng thẳng thắn gật đầu. Ánh mắt hoàng hậu sắc sảo hẳn lên, cho thấy một khía cạnh khác vẫn bị bà giấu kín dưới vẻ đoan trang hiền hậu hằng ngày:

– Mong ước của con chưa đúng chỗ rồi. Điều đó chỉ dành cho những cô gái không thân phận, không địa vị, chứ không nên là mong ước của một cách cách cao quý. Từ xưa tới nay, có bao nhiêu phi tần sủng át hậu cung mà không thể xuôi tay êm ả? Và có mấy người đàn bà được hoàng đế yêu thương mà kết thúc tốt đẹp đây?

Thừa Hoan ấp úng khó trả lời, hoàng hậu nói:

– Con sang Mông Cổ, nếu vương tử yêu con thì tốt rồi. Nhưng không yêu thì cũng chẳng sao, vì giành được lòng trân trọng của cậu ta mới là điều cốt lõi. Khiến một người đàn ông tráng chí hùng tâm tôn trọng mình từ tận đáy lòng còn khó hơn khiến hắn yêu mình nhiều. Ái tình giữa nam và nữ là cội nguồn của sân si hận nộ, dễ làm đàn bà gây ra những việc thiếu sáng suốt, cuối cùng hương nhạt tình phai, muốn quay lại cũng không còn đường nữa. Con của ta ơi, con nên nhớ, các con không phải vợ chồng bình thường, dưới chân các con là chông gai giăng kín. Tôn trọng lẫn nhau mới là nền tảng để chung sống lâu dài. Con là chính phi của vương tử, sau lưng con là cả nước Đại Thanh, điều con nên trông đợi là giành được sự tôn trọng của cậu ấy.

Thừa Hoan tuy nghĩ khác, nhưng cô thật lòng thật dạ cảm kích hoàng hậu, bèn cung kính nói:

– Nhi thần xin ghi nhớ trong lòng.

Hoàng hậu hài lòng vỗ vỗ tay cô, nói khẽ:

– Hoằng Lịch, Hoằng Trú lớn cả rồi, hay nghĩ nọ kia, nghe phải lời xằng bậy của lắm kẻ bên ngoài, đối với Hoàng thượng sợ nhiều hơn thân, cung kính nhiều hơn yêu thương. Ta đi rồi, con gắng thường xuyên ở bên hoàng bá bá, nhắc nhở người chăm sóc lấy thân.

– Hoàng hậu nương nương…

Hoàng hậu xoa đầu cô, ra ý bảo cô đừng quá buồn:

– Bản cung không con không cái, nhưng ngồi vững trên ngôi hoàng hậu, còn khiến hai hoàng quý phi có a ca phải khép nép tôn kính, không dám mảy may mạo phạm, có thể coi như là kỳ tích so với hoàng hậu các triều. Bản cung không phải là người đàn bà được Hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng Hoàng thượng đã đáp ứng mọi mong muốn của bản cung. Bản cung không sợ chết, chỉ không nỡ lìa xa Hoàng thượng.

Thừa Hoan rưng rưng nước mắt:

– Cho dù xảy ra chuyện gì, nương nương đã luôn ở bên hoàng bá bá, miễn là việc hoàng bá bá muốn người làm, người đều gắng sức làm thật tốt. Nương nương vừa nói không muốn nuôi dưỡng đứa trẻ quấn tã này, nhưng chính vì sự gửi gắm của hoàng bá bá, nương nương đã luôn bảo vệ con. Nương nương, người đừng nói những lời thoái chí. Khi a ma con ra đi, hoàng bá bá đã ốm nặng. Nương nương nhất định phải… nhất định phải khỏe lên, hoàng bá bá cũng không nỡ lìa xa nương nương đâu.

Hoàng hậu bắt đầu lơ mơ, lệ tuôn ròng ròng:

– Bản cung cũng muốn lưu lại bầu bạn với người, trong lòng Hoàng thượng khổ lắm, cho dù không có chuyện gì để nói, cũng cần một người ở bên…

Sợ làm hoàng hậu kích động, Thừa Hoan không dám khóc nữa, lau nước mắt gắng trấn tĩnh, khuyên nhủ:

– Lát nữa hoàng bá bá sẽ đến thăm nương nương, con giúp nương nương rửa mặt nhé!

Suốt đời hoàng hậu luôn tuân thủ lễ nghi, giữ nề giữ nếp, coi trọng sự chỉn chu, liền nói: “Được.”

 

Chiều tối, Ung Chính ghé thăm, khen khí sắc hoàng hậu tươi tắn hơn ngày thường. Hoàng hậu phấn khởi lắm, bèn nói:

– Chỗ thần thiếp đây nồng nặc mùi thuốc. Hoàng thượng không cần ngày nào cũng đến.

Ung Chính đùa:

– Khi trẫm uống thuốc chẳng ngại gặp hoàng hậu. Sao hoàng hậu lại ngại gặp trẫm chứ?

Hoàng hậu vội nói:

– Thần thiếp không có ý đó.

Ung Chính cười nói:

– Không có ý đó. Vậy trẫm hiểu rồi, sau này vẫn tới như cũ.

Hoàng hậu rớm lệ, do dự hồi lâu, cuối cùng đánh bạo hỏi:

– Hoàng thượng nhìn nhận thế nào về thần thiếp? Nếu… nếu quay lại một lần nữa, Hoàng thượng có muốn cưới thần thiếp không? Có vẫn sách phong thần thiếp làm hoàng hậu như thế này không?

Lúc trẻ bà được Khang Hy chỉ hôn làm đích phúc tấn cho Tứ a ca. Đến năm Ung Chính thứ nhất thì được sách phong hoàng hậu, se tơ kết tóc đã hơn bốn mươi năm. Đại a ca, đứa con trai duy nhất chết bệnh vào năm Khang Hy thứ bốn mươi ba, từ đó đến nay không sinh đẻ gì được, chẳng ai tin một người đàn bà không con không cái lại ngồi vững vàng trên ngôi hoàng hậu, nhưng bà đã ngồi rất vững. Mãi đến hôm nay, cho dù bà đau ốm, thì Nữu Hỗ Lộc thị ngạch nương của Hoằng Lịch và Cảnh Giai thị ngạch nương của Hoằng Trú vẫn đều không dám trễ nải với bà. Bà hiểu rằng cố nhiên là vì bà cẩn thận đứng đắn, chưa bao giờ phạm lỗi, nhưng cũng vì Ung Chính bảo vệ bà nữa. Tuy thế, sâu trong đáy lòng bà luôn cảm thấy bất an, luôn muốn hỏi cho rõ ràng.

Ung Chính chăm chú nhìn hoàng hậu, lâu lắm không nói năng gì, hoàng hậu đâm ra thấp thỏm, giãy giụa muốn ngồi dậy khấu đầu thỉnh tội. Ung Chính bèn giữ bà lại, nắm tay bà nói:

– Hoàng hậu từ thuở cập kê đã phụng mệnh Hoàng khảo làm nội nhân của trẫm. Từ buổi kết tóc se tơ đến nay, trải bốn mươi năm, hiếu thảo cung kính, trước sau như nhất – Ngừng một lát, ông nói – Ngoài hoàng hậu, trong lòng trẫm không còn ai xứng đáng với ngôi vị này nữa.

Hoàng hậu khép mi, lệ châu ròng ròng, nắm chặt tay Ung Chính, người run lên từng chặp.

Thừa Hoan lau khoé mắt ướt nhoèn, lặng lẽ lui ra. Chắc hẳn hoàng hậu ít nhiều từng lo cô cô là mối đe doạ với vị trí của bà, nhưng không biết rằng hoàng bá bá tuy rất thù dai, nhưng cũng nặng ân tình, nương nương chưa bao giờ phụ lòng ông, tất nhiên ông sẽ tôn trọng bảo vệ bà, tuyệt đối không cho phép bản thân gây tổn thương đến bà. Hoàng bá bá tuy thương cô cô thật, nhưng nếu phải dùng ngôi vị hoàng hậu để giữ cô cô, gây tổn hại đến người vợ kết tóc luôn hết dạ ủng hộ ông, thì không bao giờ ông làm, mà cô cô yêu ông cũng chính vì tính cách đó, biết việc gì được, việc gì không.

 

Nửa đêm, Thừa Hoan đột nhiên choàng tỉnh, cảm thấy rợn lòng rối trí, ngồi cũng không yên. Đương bồn chồn thấp thỏm thì có thái giám khóc lóc vào báo: “Hoàng hậu qua đời.”

Tất cả cung nữ thái giám đều sụp xuống đất khóc rống lên. Thừa Hoan đứng ngây như khúc gỗ, nghe bên tai tiếng khóc thất thanh, lòng bức bối như sắp nổ bùng, mà không khóc nổi, thậm chí không thốt được nên lời, sực nhớ một câu thơ của hoàng bá bá: “Một mình bầu bạn cùng trăng gió, điện rộng ngôi cao bóng lẻ loi.[1]

Rốt cuộc hoàng bá bá đã làm sai điều gì? Mà trời già cướp đi khỏi ông từng người từng người một? Để ngôi cao điện rộng không còn ai thân thích bạn bè?

 

Năm Ung Chính thứ mười.

Gió bấc lồng lộng suốt một đêm, trải tuyết trắng khắp nơi như trải tấm chăn bông, cả Tử Cấm Thành đều biến thành màu trắng.

Thừa Hoan ngồi trên sập, hỏi thái giám trực đêm qua:

– Hồi đêm hoàng bá bá có ho không? Ho mấy lần? Ngủ có yên giấc không? Thức mấy lần? Buổi sớm ăn uống có ngon miệng không? Ăn món gì?

Từng việc nhỏ nhặt đều hỏi kỹ càng, lại dặn dò tỉ mỉ từng việc.

Hoằng Lịch và Hoằng Trú đến chơi, nghe nói Thừa Hoan đích thân làm bánh, bèn cùng cười bảo:

– Em làm hết việc thì cung nhân biết làm gì đây?

Thừa Hoan khẽ đáp:

– Từ tháng Chín năm ngoái, sau khi hoàng hậu nương nương qua đời, hoàng bá bá ăn uống ngày càng kém sút, tính tình người lại kiên cường, rõ ràng yếu mệt mà cứ tỏ ra khỏe khoắn, không nghe ai khuyên nhủ lấy một câu, đến thái y cũng không chịu gặp. Nghe nói là món em đích thân làm thì tự nhiên lại ăn thêm một chút.

Hoằng Lịch và Hoằng Trú im bặt. Trong mắt họ, Hoàng a ma tâm tính cứng rắn, đối với bản thân hà khắc, mà đối với người khác còn hà khắc hơn, cư xử hành động đều quá đỗi nghiệt ngã, thế mà Thừa Hoan lại coi ông như đứa trẻ tính khí quật cường hiếu thắng, và nghĩ cách dỗ dành.

Ba người đang trò chuyện thì Ung Chính quay về, sau khi tiếp xong đại thần. Trông thấy Hoằng Lịch, Hoằng Trú đều ở đấy, ông nghiêm mặt lại, định hỏi han bài vở công việc của họ, nhưng nhìn Thừa Hoan, nhớ ra chuyện thương nghị ban nãy trên triều, lòng đâm buồn bã, thành thử ngoài mặt tuy vẫn lạnh lùng, nhưng không còn muốn kiểm tra gì nữa.

Hoằng Lịch rụt rè bẩm tấu những việc ông giao cho chàng làm lúc trước, nhưng Ung Chính lại nói:

– Hôm nay không bàn những việc ấy. Tuyết lớn thế kia, chẳng mấy khi ba đứa cùng có mặt, để bảo người đi đốt lò hâm rượu, cùng vui vầy với nhau.

Hoằng Lịch không nói gì, nhưng Hoằng Trú thì hào hứng đến mức reo to lên. Thừa Hoan cũng rất vui, dặn Cao Vô Dung soạn sửa cẩn thận.

Vì có Ung Chính, Hoằng Lịch và Hoằng Trú đều mất tự nhiên, may sao nhờ Thừa Hoan, không khí trong nhà vẫn khá rộn ràng.

Thừa Hoan luôn biết cách biến những chuyện nhỏ nhặt trở thành thú vị. Hoằng Trú cũng dần dần bớt ngại, sôi nổi chuyện trò với cô. Hai anh em vừa nói vừa cười, đánh toan cược rượu, cãi cọ chí chóe. Thái độ Ung Chính cũng thật hiếm có, cứ tủm tỉm suốt, không hề ngăn cản bọn họ.

Ăn ăn uống uống, tán nhảm đến hơn một canh giờ, Thừa Hoan sợ Ung Chính quá sức, bèn viện cớ mình đã mệt, gọi người vào dọn bàn đi. Hoằng Lịch và Hoằng Trú cũng cáo từ ra về, để Thừa Hoan ở lại với Ung Chính.

Thừa Hoan ngồi bên giường Ung Chính, day ấn mấy huyệt trên đỉnh đầu ông theo phương pháp thái y hướng dẫn.

Năm Ung Chính thứ tám, Di thân vương Dận Tường ốm chết. Năm Ung Chính thứ chín, người vợ kết tóc là hoàng hậu Ô Lạt Na Lạp lại ốm chết, thế là số người thân ít ỏi bên mình Ung Chính đều rơi rụng cả, tính cách ông bỗng càng thêm quái lạ, dù ho ra máu cũng không thừa nhận, càng không cho thái y khám bệnh. Không ai hiểu được tâm tư ông, chỉ mình Thừa Hoan có thể khiến ông dịu nét mặt đôi phần.

Ung Chính nói:

– Hôm nay bên Mông Cổ đã dâng tấu hỏi ngày cưới.

Thừa Hoan ngơ ngác hồi lâu mới nhớ, hình như mình được đính ước rồi. Cô ngồi xuống bên cạnh Ung Chính:

– Hoàng bá bá, không phải con không muốn xuất giá, nhưng cho con nán lại trong cung thêm vài năm nữa đi!

Ung Chính nói:

– Trẫm hiểu tấm lòng hiếu thảo của con. Con muốn chăm sóc trẫm, nhưng bên trẫm cũng có nhiều người mà, con đừng lo lắng.

Thừa Hoan không nói năng gì, có nhiều người ư? “Một mình bầu bạn cùng trăng gió, điện rộng ngôi cao bóng lẻ loi” là thơ ai viết đây? Mà mới viết mấy năm trước thôi, nhưng bây giờ lại không nói lời nào như thế nữa, chỉ lặng lẽ đón nhận mọi an bài của cao xanh.

Ung Chính gắng tỏ ra vui vẻ:

– Trẫm đã cho người chuẩn bị hồi môn, đợi xuân sang ấm áp hoa nở thì tiễn con xuất giá.

Thừa Hoan không ngờ việc hôn nhân lại ập đến ngay như thế, run rẩy biến sắc, lập tức quỳ xuống nói:

– Hoàng bá bá, để con chuẩn bị đã, tất nhiên là con sẽ đi thôi. Nhưng bây giờ con không muốn lấy chồng.

Giọng cô thiết tha, Ung Chính buồn bã.

Ông đã nhìn thấy cô, từ thuở quấn tã, lớn lên từng ngày từng ngày một, mấy năm nay cô luôn ríu ran bên gối, phải gửi cô đến nơi vạn lý muôn trùng, bằn bặt không còn gặp gỡ, ông thật không đành lòng.

Ung Chính đặt tay lên đầu Thừa Hoan hơi nhắm mắt lại, rầu rĩ nói:

– Hai năm trước, trẫm còn oán trách a ma con. Rõ ràng là em mà lại ra đi trước anh, khiến trẫm đau đớn không thể nào chịu nổi. Nhưng hoàng hậu đi rồi, trẫm bỗng nghĩ ra, a ma con đi trước chính là sự tử tế của ông trời đối với trẫm, khiến trẫm có thể lo liệu thỏa đáng hậu sự của chú ấy, không để a ma con phải chịu đựng bất cứ một nỗi khổ khôn kham nào nữa. Cứ từng người, từng người một, bọn họ lần lượt ra đi trước mắt trẫm. Hay lắm! Đi rất hay!

Khi người chết khép mắt, tất cả đã biến thành vật ngoại thân, nhưng người sống thì ngày lại ngày chìm trong đau khổ. Nếu nhất định phải có một người gánh chịu những nỗi đau này, thì để ông chịu đựng vậy.

Thừa Hoan rân rấn lệ, cầu xin:

– Hoàng bá bá, giữ con lại thêm mấy năm đi!

Ung Chính nói:

– Giúp con thu xếp ổn thỏa chung thân đại sự, là ước nguyện của a ma con. Vương phi nhà Y Nhĩ Căn Giác La là bạn thân của a ma và… cô cô con, bà ấy nhất định sẽ đối xử tử tế với con. Nhưng việc trên đời luôn khó thuận ý mình, trẫm muốn tận mắt thấy con sống hạnh phúc thì mới an tâm được. Sức trẫm mỗi ngày một yếu, nếu con xuất giá bây giờ, có chuyện gì không vừa lòng trẫm còn có thể can thiệp giúp. Chứ nấn ná mấy năm nữa, trẫm đi xa rồi, con trọn vẹn đường hiếu, còn trẫm làm sao thanh thản gặp mặt a ma và ngạch nương con được?

Ung Chính nói một thôi một hồi, giọng rất bình tĩnh, ngữ điệu không hề lên xuống, nhưng Thừa Hoan biết ông thật sự đau thấu tâm can. Nước mắt lã chã rơi, cô không dám nói là không muốn lấy chồng nữa, chỉ biết úp mặt trên gối Ung Chính thút thít khóc.

Ung Chính giữ vẻ bình thản, vuốt tóc Thừa Hoan:

– Đừng buồn! Sống thật vui vẻ hạnh phúc để a ma con và trẫm yên tâm, đó mới là lòng hiếu của con đấy!

Thấy vầng trán Ung Chính đã có dấu hiệu mệt mỏi, sợ tâm bệnh ông lại được dịp khơi lên, Thừa Hoan không dám khóc nữa, bèn kìm nước mắt, đè nén nỗi đau trong lòng, tìm những chuyện vui vẻ ra để nói.

 

Dặn dò Cao Vô Dung hầu hạ cẩn thận xong, Thừa Hoan đi ra khỏi điện, đang cúi đầu bước gấp thì nghe có người gọi: “Thừa Hoan!” Cô ngoảnh sang thì thấy Hoằng Lịch đứng trên đất tuyết trống trải, mình khoác áo lông chồn đen. Cô không muốn nói nhiều, đang định cáo lui thì Hoằng Lịch hỏi:

– Hoàng a ma bắt em xuất giá phải không?

Thừa Hoan gật đầu. Mắt Hoằng Lịch ánh lên bi phẫn:

– Em có nói với Hoàng a ma là em không muốn không?

Thừa Hoan đỏ hoe mắt:

– Em thông suốt rồi. Sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, tuổi cũng đã lớn, cứ để mọi việc thuận theo sự sắp xếp của hoàng bá bá đi.

Trầm mặc một hồi, Hoằng Lịch nói:

– Ta đưa em về.

 

Mấy hôm sau, Hoằng Trú mới biết tin Thừa Hoan sắp phải lấy chồng. Gã không kiềm chế như Hoằng Lịch, mà táo gan chạy thẳng đến chỗ Ung Chính làm ầm lên một mẻ, chất vấn Ung Chính. Trong Tử Cấm Thành có bao nhiêu thiếu niên anh tuấn tài ba, tại sao phải gửi Thừa Hoan ra tận tái ngoại bần hàn? Lẽ nào vì Hoàng a ma đánh không lại người Mông Cổ, gần đây chiến sự liên miên vất vả quá nên muốn hi sinh Thừa Hoan?

Trước sự chỉ trích của con trai, Ung Chính vẫn giữ thái độ bình thường, không tỏ ra giận hay không giận, chỉ hạ lệnh cho gã cút về đóng cửa sám hối.

Khi Thừa Hoan ở đây, rất nhiều người ôm bụng ganh ghét, nay cô sắp rời xa mọi người mới bắt đầu luyến lưu, biết về sau Hoàng thượng nổi giận, không còn ai dám mềm mỏng cầu xin, cũng không còn câu nói tiếng cười nào có thể hóa giải tai vạ cho bọn họ nữa. Vì thế, trên dưới ai nấy đều đau lòng trước việc gả chồng xa của Thừa Hoan, không khí giống lo tang ma hơn là đám cưới, chỉ riêng Xảo Tuệ bà già hầu Thừa Hoan thì lại có dáng vui mừng, hào hứng lo liệu đồ tế nhuyễn.

 

Ba tháng sau, đoàn người đưa dâu khởi hành từ Bắc Kinh.

Sáng tinh mơ, sắp lên đường mới biết không thấy Thừa Hoan đâu cả, trong cung nháo nhào cả lên, về sau lại phát hiện ra Hoằng Lịch và Hoằng Trú cũng biến mất, không khí càng thêm náo loạn, tra xét hồi lâu mới biết ba người bọn họ mất tích trong cùng một đêm.

Mặt trời lên tận con sào, Hoằng Lịch, Hoằng Trú mới dẫn Thừa Hoan say khướt trở về. Hoằng Lịch tỏ ra ôn hòa, ngoan ngoãn quỳ trước mặt Ung Chính khấu đầu tạ tội. Hoằng Trú thì mũ mão ngả nghiêng, ương bướng nhìn Ung Chính, mặt đầy vẻ thách thức.

Ung Chính nhìn từ Hoằng Trú sang nhìn Thừa Hoan, lòng chợt bâng khuâng mơ màng. Tưởng chừng trông thấy Dận Tường trẻ tuổi đẩy cửa sổ thư phòng ông, nhảy lên ngồi nghiêng trên thành cửa, mũ mão xộc xệch, cười kể đã chuốc say con bé ở phủ Bát bối lặc thế nào, đắc ý là đã làm cho phủ nhà họ nhộn nhạo ra sao. Giọng Dận Tường vang trong, tràn trề sức sống, hệt như lá non đầu cành tắm dưới ánh dương chính ngọ.

Ung Chính giữ vẻ mặt bình thản, phớt lờ Hoằng Lịch, Hoằng Trú đang quỳ, lệnh cho cung nữ đưa Thừa Hoan lên xe. Thừa Hoan hất cung nữ ra, quỳ thụp xuống chân Ung Chính, ôm đầu gối ông khóc nức nở, cứ lải nhải “Hoàng bá bá”, bất kể thế nào cũng không chịu rời đi. Đừng nói những người chịu ơn Thừa Hoan trước nay, mà ngay cả những người không thích cô cũng rơi lệ xót xa. Ung Chính thì không mảy may động lòng, ngược lại còn sai cung nhân kéo Thừa Hoan ra, nhét vào xe ngựa, thật sự khiến người ta hiểu được thế nào là mặt lạnh lòng còn lạnh hơn.

Cùng tiếng khóc rưng rức của Thừa Hoan, đoàn người rước dâu xuất phát, rời Tử Cấm Thành nơi cô sinh ra và lớn lên, đi đến thảo nguyên Mông Cổ hoàn toàn xa lạ.

Buổi chiều, Thừa Hoan lơ mơ tỉnh lại trong lòng Xảo Tuệ, mở mắt ra, câu đầu tiên là: “Hoàng bá bá?”

Xảo Tuệ dịu dàng dỗ:

– Chúng ta đã rời thành Bắc Kinh rồi.

Thừa Hoan lờ mờ nhớ ra mình đã khóc ầm ĩ, liền hỏi:

– Con có khóc à?

– Khóc chứ! – Xảo Tuệ đáp – Khóc đến nỗi mọi người cũng khóc theo cách cách luôn. Ngay cả Ngũ a ca cũng lén chùi nước mắt.

Thừa Hoan chỉ muốn cho mình cái tát:

– Tối qua thật sự không nên nhận lời ra ngoài với hai anh. Trông thấy con khóc lóc như thế, không biết hoàng bá bá dằn vặt tới mức nào.

Xảo Tuệ nói:

– Thấy cách cách gượng cười gượng nói, Hoàng thượng cũng dằn vặt như vậy thôi. So hai đằng dằn vặt, chi bằng cứ khóc cho thỏa.

Thừa Hoan vùi mặt vào lòng Xảo Tuệ, lặng lẽ ngẩn ngơ. Xảo Tuệ mỉm cười:

– Ra đến thảo nguyên rồi, cách cách sẽ hiểu tấm lòng Hoàng thượng và vương gia khi sắp đặt hôn sự cho cách cách.

Thừa Hoan hỏi:

– Cô cô thích nơi ấy, đúng không?

Xảo Tuệ buồn hẳn đi, nói:

– Nô tỳ không biết. Nô tỳ theo Nhị tiểu thư chẳng được bao nhiêu ngày tháng. Đôi lúc tiểu thư rất phức tạp, đôi lúc lại giản đơn, nô tỳ thực không hiểu tâm tư cô ấy, nhưng chắc chắn là tiểu thư hi vọng cách cách có thể rời Tử Cấm Thành.

Thừa Hoan mân mê miếng ngọc bội trên tay. Ba người yêu thương cô nhất đều giúp cô chọn lựa hôn sự này, có lẽ cô nên thay đổi thái độ, thật lòng mong đợi cuộc sống ở Mông Cổ thôi. Chỉ có điều, hoàng bá bá… Trong điện rộng ngôi cao kia còn ai thật sự hiểu được ông đây?

Tựa hồ đọc được suy nghĩ của cô, Xảo Tuệ bèn khuyên:

– Cách cách, tối qua Hoàng thượng có dặn riêng nô tỳ, bảo nô tỳ chuyển lời cho cô, nhất thiết đừng lo lắng đến người, chỉ cần cô sống tốt, đấy là cách thể hiện tốt nhất lòng hiếu thảo của cô rồi.

Thừa Hoan lại muốn sa lệ, nhưng gắng kìm lại.

Từ nay về sau, cô sẽ không còn là cô bé con vui vầy bên đầu gối cha mẹ và mặc tình nũng nịu nữa, mà là Hòa Thạc công chúa của Đại Thanh triều, là vương phi Mông Cổ.


[1] Trích Hoa hạ ngẫu thành (ứng tác dưới hoa) của Ung Chính. Bản dịch của Đặng Phúc An.