DẤU HIỆU MÀU ĐỎ

Posted on 18/02/2013 bởi

0


do


Một vẻ đẹp văn chương mới lạ đã xuất hiện với cuốn sách này của nữ tác giả thuộc thế hệ như người ta hay gọi “thế hệ 9X”. Gồm hai truyện dài “Đỏ” và “Nước Xốt Cà Chua” (mà nếu không sợ khiên cưỡng quá, thì cũng là (Nước) Đỏ nốt!), cuốn sách trình ra một bản sắc tác giả hoàn toàn khác với những câu chuyện văn chương mấy năm gần đây ta đã gặp từ lứa sáng tác được gọi là “7X, 8X”.

Một trải nghiệm sâu sắc bất ngờ trong truyện “Đỏ” và một hư cấu đầy ắp trí tưởng tượng vừa chín chắn vừa tươi mới trong “Nước Xốt Cà Chua” – truyện thứ nhất về một nhân vật cô sinh viên mỹ thuật du học ở trọ một mình giữa khu người Hoa, không biết tiếng Hoa, chia sẻ nỗi bất hạnh của một đứa trẻ người Hoa bị đe dọa rồi bị bắt đi khỏi vòng tay “gà trống nuôi con” của bố nó…; truyện thứ hai, được ghi chú là “Truyện của Trần Nam Phong”, do nhân vật xưng tên Trần Nam Phong kể từ ngôi thứ nhất, về bước ngoặt cuộc đời của nhân vật này khi anh ta đến nhận thừa kế cửa hàng ăn do ông nội anh ta để lại, nơi số phận đã xếp đặt cho anh ta bước vào tâm xoáy của những mối quan hệ chồng chéo, giữa mấy tài năng nghệ thuật trẻ tuổi mắc chứng tự kỷ, mà một Trần Nam Phong là miếng ghép còn thiếu của bức tranh ghép tình người đó.

Một ý tưởng lặp lại và nhấn mạnh không ngừng trong cả hai truyện dài này, như tác giả đã viết: “…những gì mình nói ra không phải những gì mình nghĩ, cứ biết là có gì ta phải nói cho nhau, thế mà không thể nói được … chỉ nghe thấy tiếng tha thiết nhưng bất lực không thể gần nhau.”(tr.83) và “Trong lòng tớ có một cái hộp, và chưa ai mở nó ra được cả. … Tớ tin là trong lòng mỗi người đều có một cái hộp, nhưng cái hộp của tớ đã kẹt khóa rồi.”(tr.139)

Điều khiến những cảm nghĩ như thế trở nên thuyết phục ở đây, dẫu còn một vài cách biểu đạt không mới mẻ, là bởi độ trong sáng một cách tự nhiên tuyệt vời của các câu chuyện – trong đó không hề có, không hề gợn chút phàm tục thời thượng nào, thực sự so sánh được với một tấm gương soi tinh khôi mà ta thấy ở đó hình ảnh trong gương của những tâm hồn thật trẻ và đẹp, những bí ẩn hoàn hảo của tuổi thanh xuân trong sạch mà các nhân vật của hai truyện này bộc lộ tự do, không ngần ngại, mà vẫn rất tế nhị. Những phẩm chất ấy thể hiện minh bạch trên một phong cách văn chương chín chắn khác thường, đặc biệt ở truyện dài thứ nhất, với từ pháp và chương pháp của trần thuật, của biểu cảm vừa hồn nhiên chân thành vừa cân nhắc một cách vững vàng đáng ngạc nhiên.

Và cả hai truyện đều gợi lên bề sâu còn tiềm ẩn, còn mời gọi người ta đọc lại, cảm nhận lại, và suy nghĩthưởng thức đến mỗi tình tiết.

(Đọc “Đỏ”, tập truyện của Nguyễn Dương Quỳnh, NhãNam & NxbLao động, 2012)

NGUYỄN CHÍ HOAN